Bốn Bé Yêu Xuất Hiện, Vợ Cưng Của Chiến Gia Là Đại Lão – Chương 12: Tố cáo cô ta tội cố ý sát hại
Bốn Bé Yêu Xuất Hiện, Vợ Cưng Của Chiến Gia Là Đại Lão
"Người bị dị ứng với kiwi là con đấy!" Đường Dung níu lấy gấu áo Chiến Vũ Hàn, "Có phải con nhầm lẫn ở đâu rồi không? Sao mẹ nhìn thằng bé Lâm Tinh này giống con đúc một khuôn thế nhỉ!"
"Chuyện đó làm sao mà có thể chứ?" Chiến Vũ Hàn nhíu mày, "Con mới chỉ đụng vào đúng một người phụ nữ đó thôi mà!"
"Thế Lâm Tinh..."
"Có lẽ chỉ là trùng hợp thôi."
Đường Dung gật đầu nhưng trong lòng lại cảm thấy không yên chút nào.
Quản gia lại gọi bác sĩ gia đình tới để cho Lâm Tinh uống thuốc chống dị ứng. Do tác dụng phụ của thuốc gây buồn ngủ nên Lâm Tinh nhanh chóng thiu thiu.
"Chúng tôi phải về thôi," Lâm Song bế xốc Lâm Tinh lên rồi dặn dò Lâm Dương và Lâm Nguyệt, "Đi theo mẹ nào các con."
"Thong thả đã," Chiến Vũ Hàn đứng dậy khỏi ghế sofa, "Như thế này không ổn đâu."
"Anh Chiến muốn nói điều gì?" Lâm Song cất giọng lạnh nhạt.
"Cậu ba," Diệp Thanh Thanh thần sắc căng thẳng, "Anh định tiễn mẹ con cô Lâm sao? Xe của em vừa hay..."
"Ý tôi là ngoài trời đang mưa to," Chiến Vũ Hàn quay sang nói với Lâm Song, "Lâm Tinh đang thế này không thể để bị nhiễm lạnh được, tôi sẽ bảo quản gia xếp phòng khách cho cô."
Lúc này Lâm Song mới nhìn ra ngoài ô cửa kính khổng lồ, mưa lớn đang trút xuống ầm ầm từ lúc nào không hay.
Cô nhìn gương mặt nhỏ nhắn sưng tấy ửng đỏ của con trai nên đành phải gật đầu đồng ý. Cô chẳng muốn ở lại đây chút nào nhưng Lâm Tinh quả thực không thể dầm mưa được. Nhỡ đâu lại bùng phát bệnh về máu thì hậu quả thật không thể lường trước.
Đúng lúc này thì điện thoại của Chiến Vũ Hàn vang lên. Là số của ông nội.
Chiến Vũ Hàn vội vã bấm nút nghe.
"Thằng nhóc kia, nhiệm vụ ta giao cho anh có đang thực hiện không đấy?"
"Ông nội," Chiến Vũ Hàn nhíu chặt hàng lông mày kiếm tuấn tú, "Mới có một ngày thôi mà, ông phải cho cháu thời gian chứ!"
"Thời gian chính là cháu cố của ta đấy!" Chiến Lão Gia Tử ở đầu dây bên kia quát lớn đầy uy nghiêm, "Nhanh chóng gọi điện cho trợ lý của Bàn Tay Tuyệt Kỹ ngay, bảo hắn xếp lịch cho anh!"
"Nhưng mà..."
"Không nhưng nhị gì hết, trong vòng một tiếng nữa ta sẽ về đến nhà! Không cần đón tiếp gì đâu, lực lượng bảo vệ của ta đủ rồi!"
"Ông nội nói gì thế con?" Đường Dung nghe thấy tiếng ông cụ cúp máy liền hỏi.
"Ông bắt con phải cầu hôn Bàn Tay Tuyệt Kỹ," Chiến Vũ Hàn bất lực lên tiếng, "Với lại ông nội sắp về đến nơi rồi."
Hả!
Tất cả mọi người trong phòng khách đều ngơ ngác. Ông cụ này gàn dở thật đấy, sức khỏe vừa mới hồi phục xong cơ mà!
Đường Dung vội vàng dặn dò quản gia:
"Mau kiểm tra phòng của ông cụ xem có chỗ nào chưa chu đáo không!"
Trong lòng Diệp Thanh Thanh thì đập liên hồi. Ông cụ đòi ép Chiến Vũ Hàn phải cầu hôn thần y Bàn Tay Tuyệt Kỹ, vậy thì cô ta phải làm sao bây giờ?
Còn Lâm Song thì ngẩn ngơ cả người: Cái quái gì đang xảy ra thế này? Chiến Lão Gia Tử lại muốn Chiến Vũ Hàn cầu hôn cô sao? Rốt cuộc là râu ông nọ chắp cằm bà miến kiểu gì thế này?
Thế nhưng Chiến Vũ Hàn đã ngồi xuống ghế sofa, lấy điện thoại ra liên lạc với Đào Uyên - trợ lý của thần y Bàn Tay Tuyệt Kỹ. Ông nội đã nói là làm, trong lúc ông chưa về tới nơi thì dù kết quả cuộc gọi có thế nào đi nữa anh cũng phải gọi trước cái đã.
"Tôi là Chiến Vũ Hàn..."
Đào Uyên đáp:
"Sức khỏe Chiến Lão Gia Tử không có vấn đề gì nữa rồi, thần y không cần phải ra tay lần thứ hai đâu."
"Chuyện đó tôi biết," Chiến Vũ Hàn nói, "Nhưng tôi muốn gặp cô ấy, nhờ anh hẹn giúp tôi một cuộc gặp với cô Bàn Tay Tuyệt Kỹ."
Cô sao?
Đào Uyên ở đầu dây bên kia giật thót tim, nhà họ Chiến đã biết thần y Bàn Tay Tuyệt Kỹ là nữ rồi sao? Thế họ có biết cô ấy chính là Lâm Song không nhỉ?
"Chuyện này... tôi phải xin ý kiến của thần y đã, lát nữa tôi sẽ phản hồi lại cho anh sau nhé anh Chiến."
"Cảm ơn anh." Chiến Vũ Hàn đặt điện thoại xuống.
Phía bên này Lâm Song đã nhanh tay chuyển điện thoại sang chế độ im lặng. Quả nhiên cuộc gọi của Đào Uyên tới ngay lập tức. Lâm Song từ chối cuộc gọi rồi gửi lại một dòng tin nhắn: Nhắn tin đi.
Đào Uyên: Tiêu rồi sếp ơi, cậu ba nhà họ Chiến muốn gặp sếp, mà lại còn biết sếp là nữ rồi nữa chứ!
Lâm Song: Tôi biết rồi.
Đào Uyên: Cậu ta đang đợi tôi phản hồi lại kìa.
Lâm Song: Bảo với anh ta là tôi không rảnh!
Đào Uyên liền gọi lại cho Chiến Vũ Hàn, giọng điệu đầy vẻ kiêu ngạo:
"Thần y không có thời gian rồi."
"Thế khi nào thì cô ấy mới rảnh?" Chiến Vũ Hàn hỏi, "Tôi nhặt được cây kim châm của cô ấy, muốn tận tay trao trả lại."
"Ném đi cho rồi." Lâm Song thốt ra một câu rồi vội vã giương tròn mắt, lấy tay bóp chặt lấy miệng mình.
Chiến Vũ Hàn lườm cô một cái bằng ánh mắt lạnh ngắt, chê cô lắm mồm nhiều miệng.
"Ý tôi là," Lâm Song vội vàng giải thích, "Một cây kim châm thôi mà có cần thiết phải trả lại không?"
"Cô tưởng đó là kim khâu quần áo thông thường chắc?" Chiến Vũ Hàn hừ lạnh một tiếng, "Tôi rảnh rỗi lắm đấy à?"
Lâm Song nhún nhún vai rồi ôm lấy Lâm Tinh, dắt theo hai đứa nhỏ đi lên tầng.
"Ba ơi," Chiến Dực quay sang hỏi Chiến Vũ Hàn, "Ba thật sự muốn cưới cô Bàn Tay Tuyệt Kỹ sao?"
"Đây không phải là chuyện con nít nên xen vào đâu."
"Nhưng mà con thấy ba nên cưới cô Lâm Song thì tốt hơn đó!"
"Chiến Dực!" Diệp Thanh Thanh gào lên, "Con ăn nói tào lao gì thế hả?"
"Thế vẫn tốt hơn là ba cưới Bàn Tay Tuyệt Kỹ mà?"
"Dực Ơi," Chiến Vũ Hàn ôn tồn giải thích với con trai, "Ba nhận lời với ông cố là vì lo cho sức khỏe của ông thôi."
"Thế nếu ông cố không ép ba nữa thì ba sẽ không cưới cô Bàn Tay Tuyệt Kỹ đúng không?"
"Ừm." Chiến Vũ Hàn gật đầu.
"Thế nên con vẫn muốn cô Lâm Song làm mẹ của con cơ."
Chiến Vũ Hàn mỉm cười nhàn nhạt chứ không đưa ra câu trả lời. Chuyện của người lớn làm sao mà giải thích rõ ràng với trẻ con được chứ? Người cưới Lâm Song phải là anh hai Chiến Vũ Băng mới đúng chứ nhỉ? Mặc dù trong lòng anh vẫn dấy lên một chút cảm giác chua xót nhè nhẹ.
Diệp Thanh Thanh ở bên cạnh thì sa sầm nét mặt. Cô ta tuyệt đối không thể để Chiến Vũ Hàn cưới Lâm Song, mà cũng không thể để anh cưới cô Bàn Tay Tuyệt Kỹ kia được!
Khoảng một tiếng sau, Chiến Lão Gia Tử đã từ bệnh viện trở về. Mặc dù phải ngồi trên xe lăn nhưng trông ông cụ vẫn còn rất minh mẫn. Vừa bước qua cửa ông đã làm tư tưởng cho Chiến Vũ Hàn ngay, bảo anh nhìn xem ông phục hồi tốt thế nào, thế nên anh mà cưới được Bàn Tay Tuyệt Kỹ thì sẽ tốt biết chừng nào.
Chiến Vũ Hàn dùng chiến thuật hoãn binh, chỉ biết ừ ừ gật đầu cho qua chuyện.
Dùng xong bữa tối, Chiến Lão Gia Tử đi nghỉ ngơi từ rất sớm. Lâm Song đưa ba đứa trẻ vào ngủ ở phòng khách, Diệp Thanh Thanh thì ở ngay phòng bên cạnh.
Đến nửa đêm khi không gian đã chìm vào tĩnh mịch, Diệp Thanh Thanh rón rén đi xuống tầng, mò đến phòng ngủ của Chiến Lão Gia Tử. Vì là ở trong chính nhà mình nên trước cửa phòng ông cụ không hề bố trí bảo vệ. Diệp Thanh Thanh vặn nhẹ tay khóa cửa một cái là đi vào bên trong một cách dễ dàng.
Ông cụ đang ngủ rất hăng, hoàn toàn không hay biết có kẻ đang lấy khăn bịt chặt lấy mũi và miệng mình. Đến khi ông giật mình tỉnh giấc thì trong bóng tối mịt mùng chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng của một người phụ nữ.
Diệp Thanh Thanh dùng hết sức bình sinh, hai phút trôi qua, ông cụ đã ngạt thở lịm đi.
Cô ta tháo găng tay cao su ra rồi chạy thẳng lên tầng ba.
Đến trước cửa phòng Lâm Song, Diệp Thanh Thanh nhại giọng bóp mũi thét lên:
"Không xong rồi, ông cụ đột nhiên nguy kịch rồi, mau tới cứu người với!"
Nghe thấy tiếng kêu cứu, Lâm Song theo bản năng lật đật bật dậy, mở cửa phòng chạy xối xả xuống tầng hai. Quả nhiên cửa phòng ngủ của ông cụ đang khép hờ.
Lâm Song bật đèn tường lên, vừa nhìn đã thấy Chiến Lão Gia Tử đang nằm thẳng cẳng trên giường.
"Ông Chiến!" Cô thốt lên một tiếng rồi lao vọt tới, bàng hoàng thấy trên mặt ông cụ có phủ một chiếc khăn mặt.
Lâm Song giơ tay định nhấc chiếc khăn ra thì phía sau vang lên tiếng quát tháo dữ dội của Chiến Vũ Hàn:
"Cô đang làm cái gì đấy!"
Ngay sau đó là tiếng la hét thất thanh của Diệp Thanh Thanh:
"Mau tới đây với, Lâm Song giết ông nội rồi!"
"Tôi không có," Lâm Song hoảng hốt, "Tôi có làm gì đâu!"
"Cô còn chối à!" Diệp Thanh Thanh chỉ tay vào Chiến Lão Gia Tử, "Rõ ràng cô vừa lấy khăn mặt bịt chết ông nội rồi còn gì!"
"Lâm Song!" Chiến Vũ Hàn bóp chặt lấy cổ cô, đôi mắt diều hâu tóe ra tia nhìn lạnh lẽo, "Ông nội tôi có thù hằn gì với cô chứ?"
"Cô ta muốn cưới cậu ba đấy," Diệp Thanh Thanh ghen tức nói, "Cho nên mới ra tay sát hại ông nội để anh khỏi phải cưới Bàn Tay Tuyệt Kỹ nữa đó!"
"Diệp Thanh Thanh cô đừng có mà ngậm máu phun người!" Lâm Song muốn vùng vẫy nhưng lại bị Chiến Vũ Hàn siết chặt lấy không thể nhúc nhích.
"Người đâu," Chiến Vũ Hàn giận dữ quát lớn, "Lôi người phụ nữ này giải lên đồn cảnh sát cho tôi, tố cáo cô ta tội cố ý sát hại!"
Ngay lập tức có hơn chục tên bảo vệ xông vào, đè gí Lâm Song xuống đất.
Vốn dĩ Lâm Song thừa sức đánh trả, nhưng cô nghĩ nếu mình ra tay chống cự thì hậu quả có khi còn tồi tệ hơn.
"Chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến tôi hết!" Mắt Lâm Song bị bảo vệ đạp gí xuống sàn nhà, cô giương đôi mắt lạnh ngắt nhìn Chiến Vũ Hàn, "Anh sẽ phải trả lại sự trong sạch cho tôi!"
"Lôi cô ta đi!" Chiến Vũ Hàn giận đến mức tóe lửa điện, "Lâm Song, tôi muốn chính mắt nhìn thấy cô ở trong tù chung thân!"













