Bốn Bé Yêu Xuất Hiện, Vợ Cưng Của Chiến Gia Là Đại Lão – Chương 11: Yêu từ cái nhìn đầu tiên
Bốn Bé Yêu Xuất Hiện, Vợ Cưng Của Chiến Gia Là Đại Lão
Lâm Song bước ra khỏi bệnh viện rồi đón một chiếc taxi.
Thái Dương, Nguyệt Lượng và Lâm Tinh vẫn đang ở nhà họ Chiến, cô phải đến đón các con về.
Diệp Thanh Thanh nói cha của ba đứa trẻ là Chiến Vũ Băng khiến Lâm Song cảm thấy tởm lộng lẫm như nuốt phải ruồi. Nhưng dù là ai đi nữa, cô cũng phải xác nhận lại cho rõ ràng. Mối lo lớn nhất là ngỡ đâu bệnh về máu của Lâm Tinh lại tái phát thì sao? Tuy cô là mẹ ruột nhưng xét nghiệm nhóm máu và tủy lại không trùng khớp.
Tài xế lái xe theo bản đồ định vị để tìm đến khu biệt thự nhà họ Chiến.
"Nhưng ở đây có tận hai khu biệt thự nhà họ Chiến," người tài xế nói, "Một cái có biểu tượng chữ Phong, cái kia có biểu tượng chữ Phi, cô muốn đến cái nào?"
"Cái có chữ Phi ấy," Lâm Song đáp.
Thân thế và gia cảnh nhà họ Chiến thì người trợ lý Đào Uyên đã điều tra rõ mùng một một mười cho cô từ lâu rồi.
Xe riêng đi nhanh hơn nên lúc này Chiến Vũ Hàn đã đưa Chiến Dực về tới nhà.
Thái Dương, Nguyệt Lượng và Lâm Tinh liền ùa lại, nắm lấy bàn tay nhỏ của cậu bé mà hỏi han ân cần:
"Cậu không sao chứ? Làm chúng tớ lo chết đi được."
"Tay cậu bị trầy xước kìa, có đau lắm không?"
"Chuyện này mà để mẹ tụi tớ biết thì chắc mẹ xót xa lắm đấy!"
"Hôm nay tớ gặp một cô rất đẹp," Chiến Dực nói, "Tớ thấy cô ấy đúng là hình mẫu người mẹ trong lòng tớ luôn!"
"Thế thì so với mẹ tụi tớ chắc chắn là kém xa rồi."
"Mẹ tụi tớ siêu đẹp luôn, chuẩn đại mỹ nhân đấy nhé!"
"Đúng đó, mẹ tụi tớ là người mẹ đẹp nhất trên đời."
"Nhưng cô ấy không chỉ đẹp đâu mà còn biết võ công nữa," Chiến Dực tranh cãi, "Cô ấy nhảy tót một cái lên rồi đỡ lấy tớ gọn hơ, nhìn như nữ hiệp ấy!"
"Mẹ tụi tớ cũng biết võ mà, mẹ có thể nhảy một phát từ tầng hai xuống tầng một luôn đó."
"Chiến Dực, có khi nào người cậu nói chính là mẹ tụi tớ không?"
"Hả?" Chiến Dực phồng hai má lên, "Tớ làm sao mà biết được, tớ đã gặp mẹ các cậu bao giờ đâu."
"Lát nữa mẹ tụi tớ tới đón bây giờ nè, cậu sắp được gặp mẹ tụi tớ rồi đó."
"Dực Ơi," Đường Dung từ trên tầng đi xuống, "Làm bà nội sợ chết mất thôi, cháu không sao chứ?"
"Chỉ là thương tích ngoài da thôi ạ," Chiến Vũ Hàn lên tiếng, "Ngoài ra không có gì đáng ngại đâu mẹ!"
"Thật là may mắn quá!" Đường Dung xúc động nói, "Rơi từ trên cao xuống như thế, nếu không nhờ cô gái đó cứu thì mẹ đã mất đi đứa cháu nội duy nhất này rồi!"
"Giờ cháu bình an vô sự rồi mà," Chiến Dực dỗ dành Đường Dung, "Bà nội đừng buồn nữa nhé."
"Bà không buồn nữa," Đường Dung bế xốc Chiến Dực lên, "Bà phải hậu tạ người phụ nữ đã cứu cháu mới được, cô ấy là ân nhân của gia đình chúng ta!"
"Chiến Dực!" Ngoài cửa vang lên một tiếng hét chói tai, Diệp Thanh Thanh mặt mày cắt không còn một giọt máu xông xáo đi vào.
"Cô còn mò mặt đến đây làm gì nữa?" Đường Dung giận dữ quát, "Tại cô hết đấy, suýt nữa thì cô hại chết cháu nội tôi rồi!"
"Cháu..."
"Cháu cái gì mà cháu, giờ nhà con trưởng đột nhiên có thêm ba đứa cháu nội, nếu cô mà làm hại mất bé Dực thì tôi không để yên cho cô đâu!"
"Bác gái!" Diệp Thanh Thanh nước mắt ngắn nước mắt dài, cô ta hiểu rõ Chiến Dực chính là chỗ dựa duy nhất để mình bước chân vào nhà họ Chiến.
"Thôi bỏ đi ạ!" Chiến Vũ Hàn nhíu chặt lông mày, "Dực Ơi không sao là tốt rồi!"
"Thế con phải nghe lời ông nội đi," Đường Dung lườm Diệp Thanh Thanh một cái rồi quay sang bảo Chiến Vũ Hàn, "Mau tìm cho bằng được vị thần y Bàn Tay Tuyệt Kỹ kia rồi kết hôn với cô ấy, sinh cho mẹ đứa cháu nội. Còn cái loại phụ nữ họ Diệp này thì đuổi cổ nó đi cho xong!"
Mặt Diệp Thanh Thanh lập tức chuyển từ tái nhạt sang vàng xám như tàu lá chuối, môi lắp bắp suýt chút nữa thì xỉu tại chỗ.
"Thưa bà, thưa cậu chủ," Quản gia bước vào thưa, "Cô Lâm đã đến rồi ạ, cô ấy muốn đón bọn trẻ về."
"Oa, mẹ đến rồi!" Thái Dương, Nguyệt Lượng và Lâm Tinh reo lên rồi cùng nhau ùa ra ngoài.
Chiến Dực cũng tụt xuống khỏi người Đường Dung. Cậu bé muốn tận mắt chứng kiến xem mẹ của ba bạn nhỏ có đẹp bằng cô gái đã cứu mình hay không.
"Mẹ ơi!"
Ba đứa trẻ chạy băng qua khoảng sân rộng lớn ra đến tận cổng điện tử, quả nhiên thấy Lâm Song đang đứng chờ ở đó.
Chiến Dực bỗng ngẩn người ra rồi reo lên:
"Cô ơi, là cô ạ!"
Lâm Song cũng ngỡ ngàng một chút rồi mừng rỡ:
"Sao lại là cháu? Cháu sống ở đây à?"
"Vâng ạ, đây là nhà cháu, cháu tên là Chiến Dực!"
"Chiến..." Tim Lâm Song nảy lên một nhịp.
Đứa trẻ đáng yêu trước mắt này chính là con trai của Chiến Vũ Hàn và Diệp Thanh Thanh sao? Dù Chiến Vũ Hàn không phải là cha của con cô, nhưng cô không thể phủ nhận rằng bản thân dường như có chút cảm giác yêu người đàn ông đó từ cái nhìn đầu tiên.
"Mẹ ơi," Lâm Dương đứng ngăn cách qua cánh cổng điện tử reo lên, "Thái Dương nhớ mẹ lắm!"
"Nguyệt Lượng cũng vậy!"
"Lâm Tinh cũng thế!"
Ba đứa trẻ nhìn thấy mẹ thì hớn hở, nhảy ngót tung tăng.
"Cô đại mỹ nhân này chính là mẹ của các cậu sao?" Chiến Dực quay sang hỏi ba bạn.
"Đúng vậy, mẹ tụi tớ đẹp không?"
"Đẹp lắm, đẹp nhất trên đời luôn," Chiến Dực cũng vui lây, "Chính là cô mẹ đẹp này đã cứu tớ đấy!"
"Dực Ơi cháu nói cái gì cơ?" Đường Dung đứng ngơ ngác, "Là cô gái này đã cứu cháu sao?"
"Vâng đúng rồi bà nội," Chiến Dực nói, "Nếu không nhờ cô đẹp gái này thì chắc chắn cháu ngã chết mất rồi!"
"Quản gia, mau mở cổng ra," Đường Dung xúc động giục giã, "Mau mời cô Lâm Song vào nhà!"
Ngay khi quản gia vừa mở cổng điện tử ra thì Diệp Thanh Thanh đã lao vọt tới.
"Lâm Song, sao mặt cô dày thế hả, dám mò tới tận đây cơ đấy! Chẳng phải cô nói con của cô không liên quan gì đến cậu ba sao?"
"Tôi tới đón con trai tôi về," Lâm Song liếc nhìn Chiến Vũ Hàn đứng phía sau rồi bĩu môi, "Tôi không đến để tìm anh ta!"
"Tha con cô đi cho lẹ đi," Diệp Thanh Thanh nhướng hàng lông mày mảnh lên khinh khỉnh, "Nơi này không phải là chỗ mà đám dân đen các người có thể bước chân vào đâu!"
"Cô thì là cái thớ gì chứ!" Đường Dung giận dữ quát Diệp Thanh Thanh, "Cô Lâm Song đã cứu cháu nội tôi, cũng tức là con trai cô đấy, cô dùng cái thái độ gì để nói chuyện với cô ấy hả!"
Chiến Vũ Hàn nhìn vết thương trên trán Lâm Song, lên tiếng bằng giọng lạnh nhạt:
"Vết thương đang rỉ máu kìa, vào nhà xử lý một chút đi."
"Thôi khỏi phiền phức." Lâm Song dửng dưng đáp.
"Dù sao cô cũng là ân nhân của con trai tôi," Chiến Vũ Hàn nói, "Nên làm như vậy."
"Đúng đó mẹ ơi," Lâm Dương tiếp lời, "Băng gạc bị rấm máu thật rồi kìa."
"Cô ơi," Chiến Dực nắm lấy tay Lâm Song, "Cô vào nhà đi mà, vết thương bị nhiễm trùng là xốt cao đấy ạ."
"Thôi được rồi," Lâm Song không thể nào từ chối được ánh mắt tha thiết mong chờ của bọn trẻ.
Thế nhưng nét mặt xinh đẹp của Diệp Thanh Thanh lại xám xịt như đít nồi. Cô ta cố tình đi chậm vài bước để sánh đôi bên cạnh Chiến Vũ Hàn. Trong mắt Lâm Song, cảnh tượng đó trông giống như hai người họ đang rất mặn nồng tình cảm với nhau.
Thế nhưng Chiến Vũ Hàn đột nhiên bước nhanh hơn rồi bóp chặt lấy cổ tay Lâm Song.
Lâm Song giật thót mình, đang định vùng ra thì Chiến Vũ Hàn đã trầm giọng:
"Máu chảy xuống tận tai cô rồi kìa!"
Anh không nói không rằng kéo xềnh xệch Lâm Song vào phòng khách rồi quát lớn:
"Gọi bác sĩ qua đây mau lên!"
Quản gia gần như chạy thục mạng ra phía sau để gọi bác sĩ riêng của gia đình.
Nhìn thấy Chiến Vũ Hàn quan tâm Lâm Song đến mức ấy, mặt Diệp Thanh Thanh đen xì như đít nồi.
Vết thương được rửa thuốc và băng bó lại ngăn nắp nên cảm giác cũng không còn đau đớn mấy nữa. Đường Dung dặn người làm pha trà cho Lâm Song và ép nước trái cây tươi cho lũ trẻ.
Đột nhiên, Lâm Tinh khẽ kêu lên:
"Ngứa quá!"
Ngay sau đó Thái Dương giật mình nói:
"Ôi mẹ ơi, trên mặt Lâm Tinh nổi mụn nhọt kìa!"
Nguyệt Lượng cũng kinh ngạc:
"Mẹ xem kìa, Lâm Tinh bị dị ứng rồi!"
Dị ứng ư?
Mọi người ai nấy đều giật thót tim.
Lâm Song ngồi xổm xuống trước mặt Lâm Tinh, quả nhiên trên mặt và tay con trai nổi đầy những nốt đỏ cộm lên.
"Mẹ ơi, khó chịu quá, ngứa quá đi mất!" Lâm Tinh mếu máo như sắp khóc.
"Thôi chết rồi," Lâm Song hốt hoảng, "Con uống nước quả kiwi à? Con biết rõ là mình ăn thứ đó vào là dị ứng mà!"
"Con đâu có uống đâu," Lâm Tinh sụt sịt cái mũi nhỏ, "Con đâu có ngu đâu!"
"Trái kiwi sao?" Người bảo mẫu kinh hãi hô lên, "Cậu chủ Tinh bị dị ứng với quả kiwi sao? Nước trái cây tôi vừa ép có trộn thêm kiwi vào đó!"
"Lâm Tinh bị dị ứng kiwi ư?" Đường Dung lên tiếng hỏi.
"Vâng đúng vậy," Lâm Song nhíu chặt lông mày, "Từ nhỏ đã thế rồi ạ."
Ánh mắt Đường Dung chợt quay sang nhìn đứa con trai của mình.
Chiến Vũ Hàn cũng ngẩn người ra, quay sang hỏi nhỏ mẹ mình:
"Anh hai có bị dị ứng kiwi không mẹ?"













