Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa – Chương 11: Anh ấy chưa kết hôn
Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa
An Nam xìu mặt, đáng thương nói: "Đúng thế, gã đàn ông tồi đó nói rồi, nếu tớ không khuyên được cậu thì anh ta sẽ đóng cửa quán bar của tớ. Yêu quý ơi, cậu nhất định sẽ vì tớ mà không đến khoa Nam học nữa chứ?"
Giản Ước cảm thấy buồn cười: "Anh ta hù dọa cậu thôi."
Lâu Dục tuy bá đạo, nhưng cũng chưa đến mức độ này.
"Thật sao? Tớ thật sự sợ anh ta nổi điên. Cậu không biết đâu, hồi đó sau khi cậu mất tích, Lâu Dục chẳng khác gì một kẻ điên."
"Làm gì mà khoa trương thế."
"Tớ nói thật đấy, năm đó Lâu Dục tìm cậu như phát cuồng. Tớ thấy anh ta đối với cậu không phải là không có chút tình cảm nào, hơn nữa cuối cùng anh ta cũng không kết hôn với Kiều Dĩ Chân."
Anh ấy không kết hôn?
Tim Giản Ước khẽ run lên, lại nghe Hoắc An Nam tiếp tục nói: "Nhưng bảo trong lòng Lâu Dục có cậu thì mấy năm nay khó khăn lắm mới tìm được cậu về, thái độ lại có vẻ bình thường, chẳng thấy có cảm giác như tìm lại được báu vật gì cả... Hơn nữa gần đây Kiều Dĩ Chân theo đuổi Lâu Dục rất gắt, người trong giới đều nói bọn họ có ý định quay lại với nhau."
Giản Ước: "..."
Đúng là thừa hơi mới đi quan tâm đến cuộc sống tình cảm của anh ta.
Giản Ước nghĩ đến việc mình ở nước ngoài phải trốn chui trốn lủi, khổ cực cầu học, còn Lâu Dục ở trong nước thì hợp rồi tan với nữ thần, tin đồn bay đầy trời.
Cô tức đến mức muốn hộc máu.
Dựa vào cái gì mà anh ta sống tự tại tiêu sái như vậy, ngược lại còn đặt ra đủ thứ hạn chế với cô?
Ngay cả một công việc bình thường cũng bị cấm đoán?
"Tớ nhất định phải quay lại phòng khám." Giản Ước nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng rất nhanh cô lại nhụt chí: "Nhưng nhà họ Lâu ở Thanh Thành một tay che trời, làm sao mới tránh được Lâu Dục?"
An Nam suy nghĩ một hồi, đột nhiên nảy ra ý tưởng: "Thật ra có một cách, cậu có biết nhà họ Lãnh không?"
"Nhà họ Lãnh? Tất nhiên là biết, gia tộc lớn thứ ba ở Thanh Thành."
"Các gia tộc thường truyền ngôi vị gia chủ cho con trưởng cháu đích tôn, giống như nhà họ Lâu vậy. Bà Liễu Giai kia tuy thổi gió bên tai ông cụ Lâu mấy năm nay, nhưng ông cụ vẫn sẽ truyền lại nhà họ Lâu cho Lâu Dục. Cậu đoán xem nhà họ Lãnh bao nhiêu năm nay đều do đại phòng nắm quyền, tại sao năm ngoái đột nhiên thông báo để nhị phòng kế vị?"
Giản Ước tuy đi mấy năm, không hiểu rõ tình hình các gia tộc hiện tại, nhưng nghe ý của An Nam thì không khó để đoán ra: "Chẳng lẽ đại phòng không sinh đẻ được?"
An Nam ghé sát vào cô nói: "Nghe nói cháu đích tôn nhà họ Lãnh là Lãnh Dực đã đưa vợ ra nước ngoài làm thụ tinh nhân tạo mấy lần rồi nhưng đều thất bại. Nghe đâu hồi Lãnh Dực còn ở trong quân đội đã bị thương ở 'chỗ đó'. Cậu nghĩ xem, đến thụ tinh nhân tạo còn không thành công thì đủ hiểu nhánh đại phòng này coi như hỏng rồi. Nếu cậu thật sự có thể giúp đại phòng nhà họ Lãnh mang thai, thì nhà họ Lãnh không chỉ trả chúng ta một khoản phí khổng lồ, mà còn nợ cậu một ân tình lớn. Có nhà họ Lãnh bảo vệ, dù Lâu Dục muốn khống chế cậu thì cũng phải cân nhắc đôi phần phải không?"
Mắt Giản Ước sáng lên, cô đập bàn một cái.
"Vậy quyết định thế đi, tớ sẽ đi chữa bệnh cho Lãnh Dực."
"Ờ, nhưng mà, nhà họ Lãnh đâu có thiếu tiền, chắc chắn những bệnh viện tiên tiến nhất đều đã đi qua rồi, xác định là không thể cứu chữa mới thôi. Việc mà bao nhiêu người không giải quyết được, cậu có làm được không?"
"Tớ có làm được hay không cậu còn không rõ sao?"
An Nam nghĩ lại, cô tin tưởng điều đó, và cảm thấy Giản Ước quá có thiên phú về y thuật.
Chỉ dựa vào cuốn sổ tay y thuật của ông ngoại mà Giản Ước có thể tự học thành tài. Năm đó khi học đại học, trên người Hoắc An Nam mọc đầy những đốm trắng, bị mọi người cô lập, ngay cả hiệu trưởng cũng khuyên cô thôi học vì sợ bị lây nhiễm.
Chính Giản Ước khi đó mới 18 tuổi đã chữa khỏi cho cô, hai người cũng vì thế mà trở thành bạn thân.
An Nam cũng chốt hạ: "Vậy quyết định như thế nhé, tớ đi thám thính xác nhận lại một chút, tìm cách kết nối với người của đại phòng nhà họ Lãnh."
Giản Ước gật đầu, muốn gặp người đứng đầu đại phòng nhà họ Lãnh không phải chuyện đơn giản, thuyết phục Lãnh Dực khám bệnh lại càng không phải chuyện dễ dàng.
"Reng reng reng", Giản Ước nhìn thấy hai chữ "Viện trưởng" hiển thị trên điện thoại, trong lòng có dự cảm không lành.
Cô cầm máy nghe.
"Tiểu Giản à, ôi!" Viện trưởng thở dài thườn thượt. "Chuyện với Lâu gia, có phải là đàm phán không thành không?"
"Sao thế ạ? Lâu Dục lại đi đe dọa chú rồi?" Lâu Dục thật sự có thể làm ra chuyện này.
Viện trưởng cứ liên tục thở dài, Giản Ước sắp mất kiên nhẫn, sốt sắng nói: "Chú nói đi chứ ạ."
"Cậu ta nói nếu còn thấy bóng dáng cháu ở bệnh viện nữa, cậu ta sẽ bắt khoa Nam học của bệnh viện chúng ta đóng cửa để chấn chỉnh."
"Cái gì? Anh ta sao có thể làm như vậy?" Chuyện này chẳng phải là quá đáng quá rồi sao.
Làm sao có thể vì chuyện của một mình cô mà ảnh hưởng đến cả bệnh viện chứ.
Giản Ước đầy phẫn nộ, đột ngột đứng phắt dậy, siết chặt nắm đấm, nghiến răng nói: "Lâu Dục, tôi với anh chưa xong đâu."
"Hay là, cháu cứ ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, trao đổi thêm với Lâu gia xem sao? Yên tâm, dựa vào tình nghĩa cùng hoạn nạn của chú cháu mình ở nước ngoài, vị trí ở bệnh viện chú sẽ giữ lại cho cháu."
"Vâng, cháu nghe chú, cháu sẽ sớm xử lý tốt chuyện này."
Giản Ước đặt ly xuống, vội vàng từ biệt An Nam, cô phải đi tìm Lâu Dục nói cho rõ ràng.
An Nam thấy vẻ mặt hằm hằm của cô, giống như định đi liều mạng với Lâu Dục vậy, khuyên can hồi lâu cũng vô dụng.
Cô bạn thân này của cô, cái tính cách tám con bò kéo không lại này, quả thực rất giống với Lâu Dục.













