Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa – Chương 10: Cậu là thuyết khách của chú ấy sao?
Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa
Lâu Dục nhìn cô với ánh mắt càng thêm nguy hiểm. Tim Giản Ước đập thình thịch. Cô biết mình nói lời này là quá coi thường anh, nhưng cô vẫn gồng mình không chịu rút lại. Một lúc lâu sau, Giản Ước cảm thấy mình sắp không chịu nổi áp lực từ anh nữa thì mới nghe anh hỏi trầm thấp: "Cháu nhất quyết muốn ngồi khám ở nam khoa? Không hề quan tâm đến danh tiếng của mình sao?"
Giản Ước thầm thở phào, nếu chỉ là danh tiếng của bản thân thì cô không quan tâm: "Phụ nữ ngồi khám nam khoa đâu chỉ có mình cháu, cháu tạo phúc cho nhân loại, không thấy có gì đáng hổ thẹn cả."
Lâu Dục im lặng, ngay khi Giản Ước tưởng anh cuối cùng cũng bị thuyết phục thì anh lại đột ngột lên tiếng: "Cháu có thể không quan tâm, nhưng cuối cùng cháu cũng phải lấy chồng, chồng tương lai của cháu cũng sẽ không để ý sao?"
Giản Ước sững người một lát rồi cười, cô tự giễu: "Chú út nghĩ cho cháu chu đáo thật đấy, thực sự cảm ơn chú. Nhưng cháu nghĩ nếu anh ấy đã sẵn lòng ở bên cháu thì chắc sẽ chấp nhận được thôi." Không chấp nhận được thì không ở bên nhau nữa là xong, dù sao đời này cô cũng không định yêu đương hay kết hôn, cảm giác khắc cốt ghi tâm một lần trong đời là đủ rồi.
Nói xong, Giản Ước rời khỏi biệt thự. Lâu Dục đứng bên cửa sổ nhìn theo bóng lưng cô cho đến khi khuất hẳn, anh vẫn không hề nhúc nhích.
Giản Ước ngồi trước quầy bar, cầm ly rượu màu xanh lục pha lẫn xanh lam uống cạn một hơi, rồi đưa ly không về phía Hoắc An Nam. An Nam trợn mắt: "Tớ đây là buôn bán nhỏ, cậu không trả tiền thì đừng uống nữa nhé."
Giản Ước nũng nịu: "Nam Nam, chị em tốt mà, cho tớ thêm một ly nữa đi." An Nam nếu không sợ ảnh hưởng đến hình tượng thì đã nhảy dựng lên rồi, cô nén giọng quát: "Ai là chị em tốt của cậu? Đừng có tự luyến nữa! Lúc cậu ra đi không từ biệt hai năm trước, cậu có nghĩ tớ là chị em tốt không?"
Giản Ước vòng qua quầy bar, ôm lấy cánh tay cô, nhẹ nhàng lắc lắc dỗ dành: "Cưng ơi, không phải vì tớ nhớ cậu nên mới về tìm cậu sao? Xin lỗi mà, đừng giận nữa được không?"
An Nam thấy khuôn mặt ửng hồng của cô như được nhuộm phấn đào, làn môi vương chút hơi rượu xuân sắc, ánh mắt mơ màng, ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ, cuối cùng cũng không nỡ đẩy cô ra, cô quay mặt đi hừ một tiếng: "Ai biết cậu nhớ ai? Nếu trong lòng cậu có tớ thì dù không về cũng nên gửi cho tớ một cái tin chứ?" Làm cô lo lắng muốn chết.
Giản Ước áy náy giải thích: "Tớ sợ liên lạc với cậu sẽ bị Lâu Dục phát hiện mà, tớ vẫn chưa muốn gặp chú ấy."
An Nam liếc nhìn cô: "Ồ, giờ lông cánh cứng rồi, không sợ bị phát hiện nữa sao? Nhưng hai năm không gặp, cậu thực sự khiến tớ phải nhìn bằng con mắt khác đấy. Đi khám nam khoa, suốt ngày đối mặt với mấy thứ đó, cậu không thấy ghê sao? Hay là cậu cố tình chọn nam khoa để làm ghê tởm Lâu Dục?"
Giản Ước buông tay cô ra, đầu hơi choáng váng, cô gối má lên cánh tay, khuôn mặt nóng bừng áp xuống: "Liên quan gì đến chú ấy đâu? Chỉ đơn giản là tớ hứng thú với lĩnh vực này thôi."
Lúc mới tiếp xúc với cái này, cô thực sự có ý muốn làm Lâu Dục thấy ghê tởm, nhưng sau đó, tận mắt chứng kiến từng bệnh nhân được mình chữa khỏi, nhìn thấy sự biết ơn của họ, cô ngày càng tôn trọng công việc này hơn.
An Nam ghé sát cô nói: "Chúng ta thực sự không thể đổi sang khoa khác sao? Tớ tin là y thuật ở các mảng khác của cậu cũng rất tinh thông."
"Nhưng viện trưởng chỉ ưng ý trình độ nam khoa của tớ thôi mà."
An Nam cũng cạn lời, vị viện trưởng này cũng thật là kỳ lạ, không biết nghĩ gì mà để một cô gái ngoài hai mươi ngồi khám nam khoa, không sợ có người đến đập bệnh viện sao. "Cậu là một cô gái mới học có hai năm, sao có thể so được với người ta học cả đời, viện trưởng chắc không phải chỉ cần mỗi cậu đâu nhỉ? Chúng ta đừng đến nam khoa góp vui nữa được không?"
Giản Ước nhìn cô chằm chằm một lúc, ánh mắt dò xét khiến An Nam suýt chút nữa thì đầu hàng.
"Lâu Dục phái cậu đến làm thuyết khách à?"













