Bé Yêu Khó Dỗ, Mẹ Khó Cưa – Chương 30: Đi cùng tôi gặp bà nội
Bé Yêu Khó Dỗ, Mẹ Khó Cưa
"Thanh Thanh, đang làm gì đấy? Đường Tri Hạ vẫn chưa trả lại căn nhà tám triệu tệ đó sao?"
"Nó bây giờ cướp hết mọi thứ của cha mình còn không kịp, nó mà chịu trả chắc?" Giọng điệu của Đường Thanh Thanh nghiến răng nghiến lợi.
"Vậy cậu cũng không thể để cho nó sống dễ chịu được, cậu phải cho nó một bài học, nếu không nó lại tưởng mẹ con cậu dễ bị bắt nạt."
"Mình tất nhiên phải cho nó một bài học rồi, đợi mình tìm được cơ hội mình..."
"Thanh Thanh, còn phải tìm cơ hội gì nữa chứ! Đường Tri Hạ khó đối phó, chẳng phải nó có một đứa con trai ba tuổi sao? Cậu làm cho đứa nhóc này chịu chút khổ sở, Đường Tri Hạ nhất định sẽ đau lòng gấp trăm lần."
Đường Thanh Thanh lập tức hỏi ngược lại: "Ý cậu là sao?"
"Cậu nghĩ cách làm cho đứa trẻ này trở về nhà cậu, sau đó cậu giả vờ dẫn nó ra ngoài chơi. Đứa trẻ lớn chừng này chắc chắn quậy phá, vô tình đi lạc mất cũng là chuyện bình thường. Đến lúc đó, cậu sẽ biết Đường Tri Hạ sẽ cuống kê lên đến mức nào rồi."
Đường Thanh Thanh lúc này đang tức giận trào hông, nghe thấy lời gợi ý này của Tống San, ánh mắt cô ta sáng lên: "Đúng rồi! Sao mình lại không nghĩ ra cơ chứ? Nếu Đường Tri Hạ mất đi con trai, phát điên lên hoặc là tìm đến cái chết thì mình mới hả giận được."
Tống San rất hiểu Đường Thanh Thanh, đầu óc cô ta từ trước đến nay rất đơn giản, dễ lợi dụng nhất.
"Thanh Thanh, cậu tuyệt đối không được để cho nó đoạt mất tài sản của cha cậu. Bây giờ nó đòi căn nhà tám triệu, đến năm sau nó lại đòi thêm chiếc xe một triệu, hoặc là thừa cơ đòi cả công ty của cha cậu nữa thì muộn mất. Cậu phải cho Đường Tri Hạ biết sự lợi hại của cậu." Tống San thừa nước đục thả câu, thêm dầu vào lửa, nói chuyện theo hướng nghiêm trọng hóa vấn đề.
Quả nhiên, tài sản là thứ Đường Thanh Thanh muốn nắm chặt trong tay nhất. Cô ta càng nghe càng hoảng: "Đúng, mình phải cảnh cáo nó, nếu không nó thật sự tưởng mẹ con mình dễ bị bắt nạt."
Tống San thấy Đường Thanh Thanh đã mắc câu thành công, cô ta thở dài một hơi nhẹ nhõm, chỉ chờ đợi thủ đoạn của Đường Thanh Thanh nữa thôi.
Hơn nữa, cô ta nhất định phải vào ngày hôm đó lấy điện thoại của Đường Tri Hạ đi, như vậy sau khi đứa trẻ đó đi lạc sẽ không liên lạc được với cô. Nếu bị kẻ buôn người nhìn thấy bắt đi thì cả đời này cô phải sống trong đau khổ.
Hơn nữa, đứa con này của Tịch Cửu Thần cũng sẽ vĩnh viễn biến mất.
Tống San độc ác nghĩ bụng, cô ta hiện tại bắt buộc phải mua chuộc một người ở Thụy Bảo Các để làm việc cho cô ta, thừa cơ lấy đi điện thoại của Đường Tri Hạ.
Công việc của Đường Tri Hạ vô cùng bận rộn, ngày công bố cuộc thi trang sức cũng đã đến gần. Cô không khỏi mong chờ, nếu có thể đoạt giải thì cô sẽ có khoản tiền thưởng một triệu tệ nhập túi. Hiện tại vì con trai, cô hoàn toàn sống thành một người tính toán tinh khôn, tranh chấp từng đồng một.
Cô nghĩ phải tiết kiệm thật nhiều tiền cho con trai, đến lúc đó nó đi học cưới vợ sẽ không cần phải lo lắng nữa. Mặc dù con trai còn nhỏ nhưng kế hoạch của cô đã rất lâu dài rồi.
"Tri Hạ, tối thứ Sáu tuần này có một hoạt động đi kiểm tra cửa hàng, em xem sắp xếp thời gian nhé!" Lý Mai đi qua thông báo với cô một tiếng.
"Buổi tối ạ? Mấy giờ bắt đầu vậy chị?"
"Sáu giờ bắt đầu, cái này là phải viết báo cáo, tính vào hạng mục đánh giá tiền thưởng cuối năm của nửa năm sau đấy." Lý Mai nhắc nhở cô.
Tiền thưởng nửa năm là một khoản tiền rất hời. Đường Tri Hạ nhẩm tính trong lòng, nhất định phải giành được.
"Vâng ạ, em nhất định sẽ tham gia đúng giờ." Đường Tri Hạ gật đầu. Lần trước mất tiền thưởng chuyên cần đã đủ làm cô đau lòng rồi.
Ngày kia là thứ Sáu rồi. Đường Tri Hạ nghĩ bụng, lại chỉ có thể làm phiền cha một chút, bảo ông qua chăm sóc con trai giúp cô.
Tại quán cà phê bên cạnh Thụy Bảo Các, Tống San hẹn nhà thiết kế nữ Thư Mai ra ngoài. Khi Thư Mai nhìn thấy người hẹn mình uống cà phê lại chính là Tống San - bạn gái của Tịch tổng, cô ta xúc động đến mức tràn ngập vui vẻ.
"Cô Tống, cô thật sự muốn đặt một bộ trang sức chỗ tôi sao?"
"Đúng vậy! Tôi rất thưởng thức tài năng của cô, tôi quyết định đặt một bộ trang sức chỗ cô." Tống San giả vờ cao ngạo: "Còn nữa, tôi muốn cô làm giúp tôi vài việc."
"Cô muốn tôi làm việc gì ạ?"
"Ân oán giữa tôi và Đường Tri Hạ chắc cô rất rõ rồi. Tôi muốn cô trông chừng cô ta giúp tôi, những chuyện liên quan đến cô ta, bất cứ lúc nào cũng phải báo cáo cho tôi." Tống San tao nhã cầm chén cà phê, giả vờ ra dáng tiểu thư khuê các thượng lưu.
Thư Mai là lính mới, cô ta đang sốt sắng muốn ngoi lên ở Thụy Bảo Các. Hiện tại, một cơ hội tốt như vậy đặt ngay trước mắt, làm sao cô ta có thể không nắm lấy cơ chứ?
Hơn nữa, cô ta cũng ghen tị với tài nguyên tốt của Đường Tri Hạ, càng căm ghét tài năng thiết kế của cô.
"Cô Tống, tôi cũng ghét Đường Tri Hạ giống như cô vậy. Cô ta tự cho mình có chút nhan sắc là không coi ai ra gì, đặc biệt là đối với Tịch tổng, cô ta toàn dùng bộ dạng đong đưa quyến rũ, tôi nhìn mà phát phiền."
Trong lòng Tống San hừ lạnh. Đường Tri Hạ ở công ty toàn đi quyến rũ Tịch Cửu Thần sao?
"Tiểu Thư, cảm ơn cô đã lấy lại công bằng giúp tôi. Tôi quả thực rất ghét cô ta. Chỉ cần cô làm việc giúp tôi, tôi sẽ đặt một đơn hàng trang sức trị giá năm triệu tệ chỗ cô."
Năm triệu tệ, Thư Mai cố nén sự kinh ngạc vui sướng. Tiền hoa hồng về tay cô ta cũng ngót nghét hai mươi vạn rồi, trời đất ơi! Cô ta sắp phát tài rồi.
"Chị Tống, em nhất định sẽ trông chừng Đường Tri Hạ giúp chị. Cô ta mà dám quyến rũ Tịch tổng, em sẽ báo cho chị biết ngay đầu tiên." Thư Mai tỏ rõ sự trung thành ngoan ngoãn.
Tống San cảm nhận được lòng nịnh bợ của Thư Mai, cô ta gật đầu: "Rất tốt, tôi sẽ không đối xử tệ với cô đâu."
Thư Mai thế là đã hạ quyết tâm bám đùi Tống San rồi. Cô ta sẽ trở thành một đôi mắt của Tống San ở công ty để giám sát Đường Tri Hạ.
Lại là một ngày họp định kỳ.
Khi Đường Tri Hạ đi vào văn phòng, nhìn thấy vị trí của ai đó đang trống, cô không khỏi thở dài một hơi nhẹ nhõm. Bây giờ cô rất không thích nhìn thấy Tịch Cửu Thần.
Thế nhưng đúng lúc này, ngoài cửa phòng họp truyền đến tiếng bước chân trầm ổn, một bóng hình bá khí hiên ngang đẩy cửa bước vào.
Khí chất mạnh mẽ lập tức làm người ta cảm thấy áp lực. Tịch Cửu Thần đi ngược ánh sáng bước vào, như vị thần linh.
Đường Tri Hạ: "..."
Người đàn ông này rảnh rỗi quá rồi sao? Chỉ là cuộc họp định kỳ của bộ phận thôi mà, anh có cần thiết lần nào cũng tới không?
Có lẽ ngoại trừ Đường Tri Hạ ra thì tất cả các nhà thiết kế nữ ở đây đều hoan nghênh anh qua đây. Nhưng người đầu tiên Tịch Cửu Thần nhìn mỗi lần ngồi xuống vĩnh viễn là Đường Tri Hạ.
Những người phụ nữ có mặt ở đó, ai nấy đều nhìn Đường Tri Hạ bằng ánh mắt ghen tị.
Thư Mai cũng thế. Hiện tại cô ta đã làm việc cho Tống San rồi nên càng để tâm tới từng nhất cử nhất động của Đường Tri Hạ.
Đường Tri Hạ nhàm chán xoay xoay cây bút, đang xoay một cách sành điệu thì bất ngờ cây bút trong tay như có mắt, từ kẽ ngón tay cô lăn một cái, trực tiếp lăn tới trước mặt một người đàn ông nào đó.
Đường Tri Hạ ngơ ngác vài giây, ngẩng đầu liền đụng phải một đôi mắt không vui. Tịch Cửu Thần nheo mắt, lạnh lùng quét qua cô một cái.
Mà cây bút của cô cũng bị anh cầm lấy để trước mặt mình, không trả lại cho cô.
Đường Tri Hạ một chút nữa còn phải ghi chép đồ đạc nữa! Cô đành phải ngượng ngùng đứng dậy, đỏ mặt tiến qua cưỡng ép lấy cây bút về.
Tịch Cửu Thần liếc nhìn cô một cái, không nói gì, cũng không thấy nét không vui.
Lý Mai ngại ngùng ho nhẹ một tiếng: "Được rồi, được rồi, họp thôi, đừng giở trò vặt nữa."
Mặt Đường Tri Hạ hơi nóng lên. Đúng là chạm phải anh là chẳng có chuyện gì tốt đẹp xảy ra cả.
"Tri Hạ, thứ Sáu em và Thư Mai chung một nhóm nhé." Lý Mai bắt đầu chia nhóm.
Thư Mai lập tức giả vờ vui vẻ: "Chị Tri Hạ, xin chỉ giáo nhiều hơn ạ."
Đường Tri Hạ gật đầu mỉm cười với Thư Mai. Lý Mai phân nhóm xong liền bắt đầu phân tích tác phẩm và thị trường. Tịch Cửu Thần không phát biểu từ nào nhưng anh nghe toàn bộ quá trình.
Chỉ là ánh mắt anh thỉnh thoảng lại dừng trên người Đường Tri Hạ, nhiều lần cứ nhìn chằm chằm vài phút đồng hồ, giống như ngẩn ngơ ngắm nhìn, trực tiếp làm cho Đường Tri Hạ toàn thân không thoải mái.
Đôi mắt người đàn ông này như dính băng dính hai mặt vậy, chỉ toàn nhìn cô thôi.
Cuối cùng cuộc họp cũng kết thúc. Đường Tri Hạ sốt sắng dọn dẹp đồ đạc đi về thì Tịch Cửu Thần lại cất giọng lạnh lùng: "Đường Tri Hạ ở lại."
Chân Đường Tri Hạ suýt chút nữa thắt nút tại chỗ. Cô ngoảnh đầu nhìn người đàn ông thần thái lạnh nhạt trên vị trí: "Tịch tổng có việc gì sao?"
Người đàn ông không nói gì. Các nhà thiết kế khác muốn hóng hớt, nhưng ngặt nỗi ánh mắt Tịch Cửu Thần quét qua tràn ngập sự uy áp, làm cho họ run bắn cả gan, vội vàng rời đi.
Ánh mắt Ngải Nhã và Thư Mai đều sắp ghen tị đến chết rồi. Đường Tri Hạ ở công ty đúng là một ngoại lệ, chỗ nào cũng được ưu đãi.
Giống như Tịch Cửu Thần ở công ty này chính là vì một mình cô vậy, những nhân viên khác làm cái gì anh hoàn toàn không để vào mắt.
Cửa phòng họp đã đóng lại. Đường Tri Hạ hít sâu một hơi, gọi thẳng tên họ của anh: "Tịch Cửu Thần, anh rốt cuộc là muốn làm cái gì thế hả?"
"Thứ Hai tuần sau, tôi muốn đưa cô về gặp bà nội tôi." Tịch Cửu Thần đột nhiên cất tiếng, ánh mắt bình tĩnh.













