Bé Yêu Khó Dỗ, Mẹ Khó Cưa – Chương 29: Nụ hôn trừng phạt
Bé Yêu Khó Dỗ, Mẹ Khó Cưa
Nụ hôn, không một lời báo trước giáng xuống đôi môi mềm mại của người phụ nữ.
Bá đạo, thô bạo, tràn ngập hơi thở xâm lược.
Mang theo một ý vị trừng phạt nào đó.
Đôi mắt đẹp của Đường Tri Hạ trợn tròn, không thể tin nổi người đàn ông này lại mạo phạm cô giữa chốn đông người như thế này.
Hơi thở của anh xông thẳng vào trong, không đợi cô đồng ý đã cướp đoạt lấy, làm cho đầu óc cô trống rỗng.
Cảm xúc đầu tiên Đường Tri Hạ phản ứng lại chính là thẹn quá hóa giận. Cô dùng hết sức lực đẩy anh ra: "Tịch Cửu Thần, anh làm cái gì thế!"
"Chẳng phải bảo tôi gợi ý cho cô sao? Đây chính là chuyện cô thiếu tôi đấy." Giọng nói người đàn ông khàn đục, ánh mắt u uất, trong từng chữ đều là sự giễu cợt.
Đường Tri Hạ thở dốc một hơi, sau đó cô giơ tay lên chê bai lau chùi môi mình. Chỉ cần nghĩ đến Tống San và anh là quan hệ nam nữ, nghĩ đến người đàn ông này đã chạm qua Tống San rồi lại tới hôn cô là cô lại thấy chê bai tới cực điểm.
"Không được hôn tôi!" Đường Tri Hạ cảnh cáo một câu: "Anh mà còn như vậy nữa là tôi sẽ kiện anh đấy."
Tịch Cửu Thần nhìn chằm chằm đôi mắt cô, như đóa hoa hồng rực lửa. Môi cô mềm mại đến mức không thể tin nổi, làm cho anh không thể rút ra được, càng làm cho anh nhớ lại cảm giác đụng chạm vào đêm năm năm trước, chính là dịu dàng thanh ngát như thế này, làm anh đắm đuối.
Tại sao người phụ nữ này lại mang lại cho anh cảm giác như vậy chứ? Rõ ràng là người lạ lần đầu tiên gặp mặt trong đời.
Đường Tri Hạ gần như là bỏ chạy ra ngoài.
Trở về văn phòng, Đường Tri Hạ ôm lấy đầu mới nhớ lại lần trước ở bệnh viện, lúc anh cứu cô, cô nói muốn cảm ơn anh, anh nói cứ thiếu đó đã. Hóa ra là thiếu nợ nụ hôn này sao?
Thở dài! Sau này thiếu nợ ân tình của ai cũng được, chỉ là không thể thiếu nợ người đàn ông này được, quá nguy hiểm.
Đồ ăn cướp giả danh tri thức.
Buổi trưa, Lý Mai hẹn một vị khách nam, kéo theo Đường Tri Hạ cùng đi đến nhà hàng ăn cơm.
Do khách vẫn chưa tới nên lúc họ ngồi xuống đợi người, nhân viên phục vụ lại dẫn hai vị khách đi vào.
Đường Tri Hạ tò mò liếc nhìn một cái, bóng hình của Tịch Cửu Thần và trợ lý Sở Hạo bước tới.
Sao lại trùng hợp thế này chứ?
Lý Mai cũng vội đứng dậy chào hỏi: "Tịch tổng, thật khéo quá."
Trong lòng Đường Tri Hạ thầm oán trách, thật là xui xẻo, đi đâu cũng gặp phải anh ta.
"Chúng tôi hẹn khách hàng, đang đợi người, Tịch tổng, anh có muốn ngồi cùng không?" Lý Mai mời khéo.
"Không cần đâu." Người đàn ông xua xua tay, chọn một bàn bên cạnh ngồi xuống.
Chẳng mấy chốc, vị khách nam đã tới nơi. Một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, sau khi ngồi xuống, ánh mắt cứ xoay mòng mòng trên khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp của Đường Tri Hạ.
Sau một hồi giới thiệu, tâm tư của ông ta liền đặt hết lên người Đường Tri Hạ, chỉ định bắt Đường Tri Hạ phục vụ ông ta. Đường Tri Hạ thừa biết vị khách này có chút lòng dạ bất chính, nhưng phương châm khách hàng là thượng đế, cô nhiều lần nở nụ cười nhiệt tình.
Nhưng lại không biết rằng, khuôn mặt của ai đó ở bàn bên cạnh đã sa sầm lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vị khách nam đầu to tai lớn kia, ánh mắt như lưỡi dao sắc bén.
"Thế cô Đường, tôi có thể xem chiếc lắc tay trên tay cô được không?" Khách hàng yêu cầu.
Đường Tri Hạ vội muốn tháo lắc tay ra, nhưng người đàn ông này đột nhiên đưa tay vươn tới nắm lấy tay cô. Đây đâu phải là xem lắc tay chứ!
Đây phân minh là thừa cơ sờ tay cô mà.
Lý Mai muốn nổi giận lại không tiện nổi giận, Đường Tri Hạ cũng chỉ có thể nhẫn chịu, nghĩ bụng một chút nữa sẽ đi rửa tay.
Đúng lúc này, có người bước tới, đột nhiên bóp chặt lấy bàn tay heo luộc của vị khách nam. Lực mạnh đến mức trực tiếp làm cho mặt của vị khách nam đau đến mức biến thành màu gan heo.
Mà do đau đớn nên ông ta tự nhiên buông tay Đường Tri Hạ ra. Đường Tri Hạ nhìn người đàn ông cứu mình, chính là Tịch Cửu Thần.
"Anh... Anh là ai chứ! Buông tôi ra." Vị khách nam tức giận muốn giật tay ra, nhưng Tịch Cửu Thần nhấc bổng cơ thể mập mạp của ông ta lên, một luồng lực ném ông ta ra ngoài, té ngửa ngồi trên mặt đất.
Lý Mai cũng giật bắn mình, liền nghe thấy giọng nam lạnh lùng cất lời: "Thụy Bảo Các không tiếp loại khách hàng cấp thấp."
Vị khách nam ngã ngồi trên mặt đất tức đến mức chửi thề: "Mẹ kiếp anh là ai chứ! Quản chuyện bao đồng cái gì."
"Giám đốc Lý, giới thiệu một chút, đây là ông chủ lớn của chúng tôi, chủ tịch tập đoàn Tịch Thị, ông Tịch Cửu Thần." Lý Mai bình tĩnh giới thiệu.
Vị giám đốc Lý này trực tiếp sợ đến mức trợn tròn mắt, vội vàng xám xịt xách túi đứng dậy nói: "Cái kèo này không làm nữa."
Đường Tri Hạ nói với Lý Mai: "Em đi nhà vệ sinh một chút."
Trong nhà vệ sinh.
Đường Tri Hạ dùng nước rửa tay vò đi vò lại trên tay, nhưng trong đầu lại là bộ dạng oai phong dạy dỗ người khác vừa rồi của Tịch Cửu Thần. Phải nói rằng, cảm giác chính nghĩa của anh khá mạnh mẽ.
Đường Tri Hạ vừa mới rửa tay xong đi ra, bất ngờ nhìn thấy ở khu vực hút thuốc bên cạnh hành lang, Tịch Cửu Thần đang đứng ở đó hút thuốc. Ngón tay dài của anh kẹp điếu thuốc, một làn khói phả ra bao phủ lấy khuôn mặt đẹp trai của anh, trông vô cùng lạnh lùng vô tình.
Đường Tri Hạ vừa giả vờ chỉnh sửa lại mái tóc dài vừa muốn lướt qua bên cạnh anh.
Nhưng đúng lúc cô đi tới gần anh, bàn tay người đàn ông tao nhã dập tắt điếu thuốc. Ngay khoảnh khắc anh lướt qua vai cô, một giọng nam đong đầy sự tức giận vang lên: "Nếu tôi không có ở đây thì cô cứ để cho người đàn ông khác giở trò sàm sỡ cô sao?"
Đường Tri Hạ ngoảnh đầu nói với anh: "Vừa rồi cảm ơn anh."
"Sau này còn xảy ra chuyện khách hàng giở trò sàm sỡ cô nữa thì nhớ phải phản kháng. Thà rằng mất khách hàng chứ đừng có ngu ngốc chịu bị bắt nạt."
Đường Tri Hạ ngơ ngác nhìn anh, nhưng người đàn ông đã sải bước rời đi trước.
Trong biệt thự sang trọng.
Tống San mấy ngày liên tiếp ăn không ngon, ngủ không yên, tất cả là vì Đường Tri Hạ cứ như cơn ác mộng quấy rầy cô ta.
Cô ta đã mơ thấy mấy lần cảnh Tịch Cửu Thần nổi giận lôi đình bảo cô ta cút đi rồi. Dù cô ta có van xin thế nào thì Tịch Cửu Thần cũng chán ghét cô ta tới cực điểm, vứt bỏ như đôi dép cũ.
Giấc mơ kiểu này lần nào cũng làm cô ta sợ hãi tỉnh giấc, toàn thân mồ hôi lạnh. Đường Tri Hạ dường như trở thành một tảng đá lớn trước ngực cô ta, một ngày không đập đập nát ra thì cô ta một ngày còn sống trong ác mộng.
"Đường Tri Hạ, mình sẽ không để cho cậu phá hoại kế hoạch của mình đâu." Tống San cắn môi, nắm chặt tay thành nắm đấm.
Đáy mắt Tống San lóe lên ánh sáng độc ác. Muốn chỉnh chết Đường Tri Hạ thì người tốt nhất để sử dụng chính là hai mẹ con nhà họ Đường kia. Đường Thanh Thanh hiện tại vì chuyện tài sản mà ghét Đường Tri Hạ đến tận xương tủy, cô ta vừa hay có thể tận dụng điểm này.
Đường Tri Hạ chẳng phải rất yêu đứa trẻ đó sao? Vậy cô ta sẽ làm cho đứa trẻ đó phải chịu chút khổ sở!
Nghĩ đến đứa trẻ này trên người chảy dòng máu của Tịch Cửu Thần là cô ta lại phát ghen lên, oán hận cũng trút hết lên người đứa trẻ này.
Tống San bấm số của Đường Thanh Thanh, bắt đầu bước đầu tiên trong kế hoạch độc ác của cô ta.
"Alo, San San."













