Anh Cưng Chiều Mẹ Con Người Trong Mộng, Tôi Gả Vào Gia Tộc Danh Giá Bậc Nhất Anh Phát Điên Nỗi Gì – Chương 38: Ra một cái giá
Anh Cưng Chiều Mẹ Con Người Trong Mộng, Tôi Gả Vào Gia Tộc Danh Giá Bậc Nhất Anh Phát Điên Nỗi Gì
Diệp Thư đại lượng giải thích: "Anh hiện tại là tổng tài của công ty, em chỉ là một thực tập sinh nhỏ vừa mới vào làm, nếu như bị các đồng nghiệp thấy em ngồi xe của anh đi làm thì nhất định sẽ nói ra nói vào. Em không muốn lại gây thêm bất kỳ phiền phức nào cho anh nữa."
Cô ta còn biết chủ động giữ khoảng cách, chút không vui trong lòng Tần Quan Lan rốt cuộc cũng tan đi đôi chút.
Anh dừng xe vững vàng bên trạm xe, giọng điệu dịu xuống: "Diệp Thư, tôi không phải đang trách cô. Chỉ là dạo này tay săn ảnh soi mói thêu dệt, cứ tiếp tục như vậy sẽ gây ảnh hưởng tiêu cực rất lớn đến uy tín của công ty."
"Vâng, em biết mà." Diệp Thư ngoan ngoãn gật đầu, cởi dây an toàn, trước khi đẩy cửa xe ra lại ngoái đầu bảo đảm với anh, "Quan Lan anh yên tâm, đến công ty rồi em cũng sẽ tìm cơ hội giúp làm rõ, giữa chúng ta thật sự không có gì cả."
Nhìn cô ta xoay người rời đi, chút nghi ngờ đó của Tần Quan Lan cũng tan biến.
Có lẽ, là anh nghĩ nhiều rồi.
Anh khởi động lại xe, nhưng hoàn toàn không chú ý tới, sau khi xe của anh rời đi thì nụ cười quyết tâm phải giành bằng được trên mặt Diệp Thư.
Mà ở một bên khác, Ôn Họa vừa vẽ xong bản sửa lại thì nhận được điện thoại của Ôn Ninh.
Ánh mắt Ôn Họa trong chớp mắt lạnh lẽo xuống.
Nghe điện thoại, còn chưa kịp lên tiếng thì giọng điệu tức giận đến mất bình tĩnh của Ôn Ninh đã từ loa truyền ra: "Ôn Họa! Rốt cuộc cô đã làm cái gì?!"
"Lời này không phải nên là tôi hỏi cô sao?" Ôn Họa thản nhiên phản bác.
"Không lẽ không phải cô ở giữa chọc phá làm Ôn thị liên tiếp mất đi mấy đơn hàng sao?"
Lúc này, Ôn Họa nhớ tới lời của Lâm Châu.
Cũng đã đến lúc phải có một kết thù với Ôn gia rồi.
Cô từ từ lên tiếng: "Ôn Ninh, chúng ta gặp mặt nói chuyện một chút?"
Địa điểm hai người hẹn gặp là ở một quán cà phê ở trung tâm thành phố.
Ôn Họa đến trước.
Cô yên lặng khuấy ly latte trong tay, ánh mắt bình lặng không gợn sóng, dường như người đang đợi chỉ là một người bạn trà chiều bình thường.
Vài phút sau, Ôn Ninh đến, mang theo một luồng khí thế hống hách hung tợn, đi thẳng tới đối diện Ôn Họa ngồi xuống.
Cô ta đến một ly nước cũng lười gọi, mở miệng ra liền là sự mỉa mai khắc nghiệt.
"Ôn Họa, mấy ngày không gặp, bản lĩnh tăng lên rồi đấy."
"Đừng tưởng rằng lại tìm được một người chống lưng cho cô là cô có thể đi ngang đi dọc ở Ôn gia!"
Ôn Họa nâng mi mắt lên, thản nhiên nhìn cô ta, không nói gì.
Ôn Ninh thấy dáng vẻ thong dong này của cô thì càng thêm tức giận, giọng nói không tự chủ được mà vút cao vài phần: "Chuyện làm ăn bị hỏng ông nội hiện tại vẫn chưa biết đâu. Tôi cảnh cáo cô, nếu như để cho ông lão biết được thì xem ông xử lý cô bằng gia pháp thế nào!"
Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần Ôn Họa có chút không phục tùng thì hai chữ này sẽ bị người Ôn gia treo trên cửa miệng.
Nhưng lần này, cô chỉ nhẹ nhàng đặt muỗng cà phê xuống.
"Chuyện làm ăn của công ty cô không làm được thì liên quan gì tới tôi?"
"Dự án không phải tôi đi bàn, hợp đồng cũng không phải tôi ký. Ôn Ninh, cô tìm lầm người rồi."
"Cô!" Ôn Ninh猛đột ngột nhổm người về phía trước, hạ thấp giọng, dữ tợn nói, "Sao hả, lại bám được vào Từ gia rồi nên tưởng mình cánh cứng rồi, dám nói chuyện với tôi như vậy?!"
Từ gia?
Ôn Họa ngơ ngác.
Cho nên, buổi tối hôm đó ở tiệc xã giao cứu cô, sau đó lại đưa cô ra khỏi bệnh viện, thật sự là Từ Hựu Bạch sao?
Cảm xúc phức tạp khó tả cuộn trào trong lòng cô, nhưng trên mặt cô không hề lộ ra phân hào nào.
Sống ở Ôn gia nhiều năm theo kiểu ăn chực nằm chực đã dạy cho cô cách giấu kín cảm xúc của mình một cách hoàn hảo.
Cô cực nhanh đè nén sự bàng hoàng trong lòng xuống, không hề tỏ ra yếu thế mà nhếch môi.
"Ôn Ninh," cô từ từ lên tiếng, "Cô và cả cái Ôn gia này thích dùng quân bài nhất chẳng phải là cái gọi là công ơn nuôi dưỡng sao?"
"Nhưng đã là ân tình thì luôn có một cái giá. Tôi nợ Ôn gia bao nhiêu, cô dứt quát một chút, ra một cái giá đi. Tôi trả hết một lần."
Sắc mặt Ôn Ninh thay đổi.
Loại lời nói堪xứng đại nghịch bất đạo này, Ôn Họa trước đây là nghĩ cũng không dám nghĩ!
Nhất định là Từ Hựu Bạch đã cho cô ta sự tự tin nên mới làm cho cô ta dám kiêu ngạo như vậy!
Sau sự kinh ngạc ngắn ngủi, trên mặt Ôn Ninh nổi lên sự giễu cợt đậm đà: "Ra giá? Ôn Họa, cô tưởng tiền có thể san bằng tất cả những gì cô nợ Ôn gia chúng tôi sao?"
"Cô ăn của Ôn gia, mặc của Ôn gia, không có Ôn gia thì cô đã sớm không biết chết ở xó xỉnh nào rồi!"
"Cô cảm thấy không được chỉ là vì tiền chưa đủ mà thôi." Ôn Họa không cho là đúng mà nhướng mày, "Nếu như cô không mở miệng được thì không sao, tôi có thể đi tìm ông nội nói chuyện, thậm chí có thể ủy thác luật sư của tôi tới nói chuyện với các người."
"Dù sao, tôi và Ôn gia các người không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào, các người lại mượn danh nghĩa tình thân liên tục yêu cầu tôi tạo ra lợi ích cho các người, chuyện này nói tới đâu cũng không thông được."
Ánh mắt Ôn Ninh lóe lên một chút.
Cô ta nhìn ánh mắt kiên quyết của Ôn Họa, biết cô ta lần này là làm thật rồi.
Đã cô ta tự mình nộp mạng tới cửa thì đừng trách cô ta sư tử há miệng lớn!
"Được thôi!" Ôn Ninh nghiến răng nghiến lợi cười lên, "Cô nếu như có thể đưa ra ba mươi triệu thì Ôn gia chúng tôi coi như chưa từng nuôi con sói mắt trắng là cô, từ đây về sau không còn nửa điểm quan hệ với cô nữa!"
Ba mươi triệu.
Tất cả số tiền Ôn gia chi trên người cô mấy năm nay cộng lại có tới ba triệu hay không còn là một ẩn số.
Đây căn bản không phải là hoàn trả mà là sự tống tiền trắng trợn.
Lông mày Ôn Họa khó mà nhận ra được mà nhíu lại một chút.
Phản ứng của cô bị Ôn Ninh thu hết vào mắt.
Ôn Ninh cười đến mức đắc ý lại khắc nghiệt: "Sao hả? Không đưa ra được? Không đưa ra được thì bớt ở đây giả vờ thanh cao với tôi đi!"
"Số tiền này đối với người khác mà nói là con số thiên văn, đối với cô mà nói thì tính là gì? Tần gia, Từ gia, tùy tiện bên nào cô hơi động môi một chút, nghĩ cách một chút thì không phải đã tới tay rồi sao?"
Ôn Họa hạ quyết tâm, thốt ra vài chữ rõ ràng: "Được, tôi đồng ý với cô."
Nụ cười trên mặt Ôn Ninh cứng đờ.
"Nhưng tôi cần một chút thời gian." Ôn Họa tiếp tục nói, "Hơn nữa, khi tôi đưa tiền cho cô, chúng ta bắt buộc phải ký thỏa thuận cắt đứt quan hệ có hiệu lực pháp lý và tiến hành công chứng."
"Từ nay về sau, người Ôn gia không được lấy bất kỳ lý do gì tới quấy rấy tôi nữa."
Nếu như không phải Từ gia xuất hiện thì Ôn Ninh làm sao có thể cứ thế tha cho Ôn Họa được.
Nhưng đã Ôn Họa mở miệng rồi thì cứ lấy ba mươi triệu trước rồi tính tiếp.
Chỉ là Ôn Họa có thể thành công thoát khỏi Ôn gia hay không thì đó lại không phải do Ôn Ninh cô ta nói là được.
"Được thôi!" Ôn Ninh cố ý rộng lượng phẩy tay, "Cho cô thời gian nửa tháng. Nửa tháng sau cô nếu như không gom đủ tiền thì chúng ta lại nói chuyện đàng hoàng!"
Nói xong, Ôn Ninh nghênh ngang rời khỏi quán cà phê.
Ôn Họa không nhúc nhích, vẫn yên lặng ngồi ở vị trí cũ.
Cho đến khi ly latte trong cốc lạnh ngắt hoàn toàn, cô mới từ từ giơ tay lên, uống cạn ly cà phê đã lạnh giá.
Vị đắng chát lan tỏa từ đầu lưỡi cho đến tận đáy lòng.
Thời gian nửa tháng phải huy động được ba mươi triệu.
Đối với cô mà nói gần như là đập nồi bán sắt cũng không thể hoàn thành được.
Nhưng, dù là như vậy, cô vẫn muốn có sự tự do.













