Anh Cưng Chiều Mẹ Con Người Trong Mộng, Tôi Gả Vào Gia Tộc Danh Giá Bậc Nhất Anh Phát Điên Nỗi Gì – Chương 37: Vào làm ở Tần thị
Anh Cưng Chiều Mẹ Con Người Trong Mộng, Tôi Gả Vào Gia Tộc Danh Giá Bậc Nhất Anh Phát Điên Nỗi Gì
Tần Quan Lan trong chớp mắt im lặng.
Ôn Họa sống những ngày tháng như thế nào ở Ôn gia, Ôn Ninh lại nhắm vào cô đủ đường ra sao, anh rõ ràng hơn bất kỳ ai.
Chỉ là tối nay, anh quả thực cũng chỉ lo giận dỗi với Ôn Họa, từ đó cố ý lờ đi hoàn cảnh cô phải một mình đối mặt với người Ôn gia.
Anh nhìn đôi mắt tràn ngập sự thất vọng của Ôn Họa, cuối cùng khó khăn thốt ra lời xin lỗi.
"Xin lỗi."
Anh rủ mi mắt xuống, giọng thấp khàn: "Tối nay tôi không nên bỏ lại một mình cô. Sau này sẽ không thế nữa."
Lời xin lỗi và sự hứa hẹn muộn màng này, nếu như đặt ở trước kia thì có lẽ có thể khiến Ôn Họa trong lòng dễ chịu hơn chút.
Nhưng hiện tại, nghe vào tai cô lại chỉ còn lại sự mỉa mai vô tận.
Tuy nhiên, lời Tần Quan Lan vừa dứt thì bên ngoài phòng bệnh đột nhiên vang lên tiếng kêu thét ngắn ngủi của Diệp Thư.
Lông mày Tần Quan Lan nhíu lại, gần như là phản xạ điều kiện giật phắt cửa lao ra ngoài.
"Có chuyện gì thế?" Anh nhìn Diệp Thư đang hoa容thất sắc dựa vào tường hỏi.
Diệp Thư đỏ bừng hai vành mắt, ngón tay chỉ về phía đầu bên kia hành lang, giọng nói run rẩy: "Quan Lan... em vừa rồi hình như thấy một bóng đen lướt qua, ở đây tối quá, em sợ lắm..."
Bực tức bị đè nén trong lòng Tần Quan Lan lại bùng lên.
Bây giờ anh thực sự có chút bực bội rồi.
Ở nhà nhận được điện thoại biết Ôn Họa nhập viện, anh đã rất sốt sắng.
Nhưng lúc sắp ra cửa, Diệp Thư lại nói thế nào cũng không yên tâm, nhất quyết đòi đi cùng.
Suốt chặng đường, cô ta lại bắt đầu hỏi đông hỏi tây, thăm dò xem Ôn Họa rốt cuộc xảy ra chuyện gì, lúc này mới khiến anh ở cửa phòng bệnh nương theo lời cô ta mà hỏi ra câu hỏi ngu ngốc đến cực điểm đó, làm Ôn Họa nổi giận.
"Cô sợ thì xuống xe dưới lầu đợi tôi." Giọng điệu Tần Quan Lan lạnh cứng hơn vài phần, đã mang theo sự mất kiên nhẫn rõ rệt.
"Nhưng mà... em cũng muốn vào trong xem Ôn Họa thế nào rồi." Diệp Thư cắn môi dưới, một bộ dạng chân thành lo lắng cho Ôn Họa.
Tần Quan Lan thở dài bất lực: "Cô ấy sẽ không muốn gặp cô đâu, cô đừng vào trong thêm loạn nữa."
Sắc mặt Diệp Thư trong chớp mắt cứng đờ, trong ánh mắt划qua một tia không phục, cuối cùng vẫn cúi đầu, không tình nguyện "ừm" một tiếng.
Tần Quan Lan không rảnh lý hội cô ta nữa, xoay người chuẩn bị quay lại phòng bệnh, muốn ở lại với Ôn Họa thêm một lúc để nói cho ra lẽ.
Tuy nhiên, khi tay anh đặt lên tay nắm cửa thì lại phát hiện cửa đã không đẩy ra được nữa.
Ôn Họa, từ bên trong đã khóa ngược cửa lại rồi.
Sắc mặt Tần Quan Lan lập tức sa sầm đen đúa.
Anh cảm thấy tối nay mình đã hạ mình đến mức này rồi, thậm chí phá lệ xin lỗi, nhưng người phụ nữ này lại vẫn cứ được nước làm tới, không chừa cho anh nửa bậc thang nào!
Tần Quan Lan đứng ở cửa vài giây, đường viền hàm căng chặt thể hiện tâm trạng cực kỳ tệ hại của anh lúc này.
Rốt cuộc anh vẫn không gõ cửa nữa, càng không hạ mình cầu xin cô mở cửa.
"Chúng ta đi." Anh lạnh lùng để lại ba chữ, xoay người dẫn Diệp Thư đi về phía thang máy.
Dù sao bác sĩ cũng nói cô không có gì đáng ngại.
Ngày mai cô sẽ tự mình xuất viện thôi.
Tiếng bước chân của Tần Quan Lan và Diệp Thư dần xa.
Ôn Họa dựa vào giường bệnh, vùi sâu mặt vào giữa hai đầu gối, bờ vai bắt đầu không kiềm chế được mà run rẩy dữ dội.
Tiếng khóc nấc đè nén bấy lâu cuối cùng cũng tràn ra từ sâu trong cổ họng.
Mà lúc này, ở đầu bên kia của hành lang ngoài phòng bệnh, vóc dáng thon dài của người đàn ông không biết từ lúc nào đã đứng sừng sững ở đó.
Trên cánh tay anh quấn một vòng băng gạc màu trắng ngăn nắp, từ từ đi đến trước phòng bệnh của Ôn Họa.
Gương mặt thanh tú không có cảm xúc gì, nhưng đôi mắt lại cuộn trào sự trầm lạnh mà người ngoài không đọc hiểu được.
Anh không gõ cửa, cũng không rời đi, chỉ dựa vào bức tường đối diện phòng bệnh, đứng im lặng như vậy.
Lắng nghe tiếng khóc nấc thỉnh thoảng truyền ra từ phòng bệnh, để mặc ánh đèn慘bạch kéo dài bóng anh thật dài, toát ra sự cô độc cao ngạo không ăn nhập với xung quanh.
Im lặng canh giữ cô suốt một đêm.
Cho đến khi chân trời hửng sáng mới thẳng người dậy, lặng lẽ rời đi.
Trưa ngày hôm sau, Ôn Họa làm thủ tục xuất viện.
Cô không đến bộ phận thiết kế của Tập đoàn Tần thị mà trực tiếp bảo tài xế đưa cô đến xưởng thiết kế.
Cô chống đỡ cơ thể mệt mỏi rã rời, mở máy tính ra điều chỉnh yêu cầu sửa bản thảo của dự án "Tinh Huy".
Bây giờ cô chỉ muốn nhanh chóng kết thúc dự án này, sau đó hủy bỏ tên gác của mình ở Tần thị.
Liên tiếp hai ngày, Ôn Họa đều không xuất hiện ở Tần thị.
Trong lòng Tần Quan Lan như mắc một cái gai, không lên không xuống.
Một mặt anh bực bội vì Ôn Họa không biết tốt xấu, mặt khác lại không kiềm chế được mà lo lắng cho tình trạng sức khỏe của cô.
Đã có vài lần cầm điện thoại lên muốn gọi một cuộc điện thoại qua, nhưng hễ nghĩ đến buổi tối hôm đó cô khóa cửa nhốt anh ở ngoài thì sự ngạo mạn lập tức chiếm ưu thế.
Anh không hạ được cái mặt này xuống.
Sáng hôm nay, Tần Quan Lan thay quần áo xong chuẩn bị đi đến công ty.
Lúc ra cửa lại bị Diệp Thư gọi lại.
Diệp Thư hiếm thấy mặc một bộ đồ công sở màu trắng kem khá chỉn chu.
"Quan Lan..." Trong tay cô ta cầm một chiếc túi xách đi làm, có chút ngượng ngùng lên tiếng, "Em có thể đi nhờ xe anh cùng đi làm được không?"
Tầm mắt Tần Quan Lan dừng trên người cô ta một giây, nghi ngờ hỏi: "Cô đi công ty nào làm việc?"
"Em..." Giọng Diệp Thư thấp xuống, "Mấy ngày trước em... có nộp bài dự tuyển vào bộ phận thiết kế của Tần thị, ngày hôm qua nhân sự thông báo cho em hôm nay có thể đến báo danh rồi."
"Cái gì?" Sắc mặt Tần Quan Lan trầm xuống, trong giọng điệu mang theo sự không vui rõ rệt, "Cô đi ứng tuyển sao không nói với tôi một tiếng?"
Bộ phận thiết kế tuyển người là do chính anh gật đầu, nhưng anh cũng không ngờ tới bọn họ lại tuyển Diệp Thư vào.
Diệp Thư như bị giọng điệu nghiêm khắc của anh làm cho sợ hãi, vội vàng giải thích: "Em chỉ là thấy công ty các anh vừa hay đang tuyển dụng nên nghĩ tiện thể nộp một bản sơ yếu lý lịch thử xem. Hơn nữa, bọn họ chỉ cho em làm từ thực tập sinh, còn có ba tháng thời gian thực tập..."
"Em nghĩ chưa chắc đã qua được nên không xấu hổ nói với anh, sợ làm phiền anh."
Cô ta cẩn thận nhìn sắc mặt u ám của Tần Quan Lan, thất vọng bổ sung thêm: "Quan Lan, có phải anh cảm thấy... với trình độ của em thì chắc chắn kém xa Ôn tiểu thư, căn bản không xứng vào công ty của anh?"
"Nếu như anh cảm thấy khó xử thì bây giờ em sẽ gọi điện thoại cho phòng nhân sự nói em không đi nữa. Em lại đi công ty khác tìm việc là được rồi, không sao đâu..."
Vừa nói, cô ta liền thật sự muốn từ trong túi lấy điện thoại ra, dáng vẻ cố tỏ ra mạnh mẽ đó đã thành công khơi dậy trách nhiệm xuất phát từ người anh em đã khuất trong lòng Tần Quan Lan.
Sau khi Tống Minh qua đời, Diệp Thư trạng thái luôn không tốt, giờ đây khó khăn lắm mới chịu chủ động bước ra ngoài tìm một công việc, thử bắt đầu cuộc sống mới, anh nếu như vì lý do của bản thân mà đả kích sự tích cực của cô ta thì hình như có chút không nói được.
Sự bực bội trong lòng anh lại tăng thêm một tầng, rốt cuộc vẫn nén ngọn lửa xuống, trầm giọng nói: "Bỏ đi. Lên xe đi."
Đáy mắt Diệp Thư飞nhanh lướt qua nụ cười đắc kíp, nhưng khi ngẩng đầu lên thì trên mặt vẫn là bộ dạng cảm kích thấp thỏm: "Cảm ơn anh, Quan Lan."
Tuy nhiên, ngay khi xe sắp chạy đến tòa nhà Tập đoàn Tần thị thì Diệp Thư lại đột nhiên chủ động lên tiếng.
"Quan Lan, anh ở trạm xe buýt phía trước thả em xuống đi."













