Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 8: Chúng ta còn chưa thân tới mức đó

Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái

Tác giả: Lục Tiểu Đường.
Lượt đọc: 297
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngôn Tích nắm được trọng điểm, ngồi bật dậy nhìn Dạ Thừa lúc này trong bóng tối chỉ nhìn rõ được một đường viền, hỏi: "Tôi là được anh vớt từ trong đầm nước lên? Không phải vớt từ biển lớn sao?"

Dạ Thừa không mảy may cử động đầu, nhắm mắt lại đáp: "Mười Vạn Đại Sơn cách biển lớn phải bay ba mươi ngày mặt trời, đi bộ thì thời gian gấp sáu lần bay."

Ý của Dạ Thừa, Ngôn Tích đã hiểu, cô từ biển khơi thuộc thời không của cô, đột ngột xuất hiện trong một đầm nước nào đó tại đại lục Thú thế.

Mà từ đây đến bờ biển, nếu bay phải mất ba mươi ngày, còn nếu đi bộ phải mất nửa năm

trời.

Sự kiện vượt qua cả thời gian, vượt qua cả không gian, vượt qua cả địa lý này.

Hoàn toàn vượt khỏi phạm trù mà Ngôn Tích có thể lý giải.

Lẽ nào đây thực sự là xuyên không giống như trong tiểu thuyết thường viết sao?

Cô không dám tưởng tượng.

Trong tiểu thuyết hiếm có phân đoạn nào nói về kiểu xuyên không tới một nơi nào đó, rồi lại trở về thời không của mình.

Ngôn Tích dâng lên một trận hụt hẫng.

Dạ Thừa dường như không cảm nhận được

điều đó, tiến sát lại gần cô, kéo trọn cả người cô vào lòng mình.

Ngôn Tích như con thỏ nhỏ giật mình đưa tay đẩy hắn ra.

Mặc dù hắn đẹp trai, cô cũng có thể ngắm nhan sắc, nhưng không chơi kiểu động tay động chân như thế này.

"Anh đừng như vậy, làm thế này không thích hợp đâu, chúng ta còn chưa thân tới mức đó, à phi phi, ý tôi là làm vậy không được đâu."

Dạ Thừa khựng lại, rốt cuộc cũng lùi về, hắn nói: "Chúng ta đã là bạn đời, nếu nàng không tình nguyện, bây giờ ta sẽ không miễn cưỡng nàng, nhưng ta không thể cả đời không chạm vào nàng, cho nên tốt nhất nàng nên chấp nhận hiện thực càng sớm càng tốt."

Tâm trạng Ngôn Tích bỗng nhiên tuột dốc không phanh, cô còn chưa hiểu rõ tình hình, bảo cô phải chấp nhận sự thật gì đây?

Còn nữa, bọn họ trở thành bạn đời từ khi nào vậy?

Không lẽ là hắn tự phong?

Ngôn Tích hỏi: "Chúng ta trở thành bạn đời từ khi nào?"

Dạ Thừa kéo khăn quàng cổ ra cho cô xem thú văn cô để lại trên người hắn.

Rồi sực nhớ ra buổi tối cô hoàn toàn không nhìn thấy gì, bèn nằm xuống lại và nói: "Lúc ta cứu nàng, nàng đã cắn rách môi ta, máu của ta chảy vào cơ thể nàng, chính là lúc đó."

"Chỉ vậy thôi á? Ai quy định một giọt máu liền trở thành bạn đời thế?" "Thú Thần đại nhân quy định." Ngôn Tích...

Lời giải thích này thật hùng hồn.

Một sinh vật không biết có tồn tại hay không, tại sao cô phải sống theo quy định của nó cơ chứ.

Nhưng ngẩng đầu ba thước có thần linh, Ngôn Tích cũng không dám mạnh miệng ngông cuồng.

Chỉ là cô vẫn cảm thấy tủi thân, tâm trạng vô cùng tồi tệ.

Dạ Thừa nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó thành một bông cúc mâm xôi trong màn đêm của giống cái nhỏ, cất tiếng: "Đừng nghĩ tới chuyện quay về nữa, ta sẽ chăm sóc và bảo vệ nàng thật tốt."

Hắn đã là thú phu của cô, cả cuộc đời này mọi sự trung thành của hắn sẽ chỉ dâng hiến cho một mình cô.

Ngôn Tích khóc rấm rứt nói nhỏ: "Ngày mai anh có thể đưa tôi đến đầm nước đó một chuyến được không?"

Đây mới là mục đích chính của cô.

Dạ Thừa nghe cô vẫn nung nấu ý định rời đi như thế, trong lòng cũng có chút phiền muộn: "Đầm nước đó rất bình thường, chẳng có thứ gì đâu."

"Tôi muốn đi xem thử, nếu như vẫn không phát hiện ra điều gì, tôi sẽ... tôi sẽ hứa với anh, ở lại nơi này, làm người yêu của anh."

Nếu ngày mai đến đầm nước, có thể quay về, thì những gì cô nói hôm nay đều không được tính.

Ngôn Tích né tránh theo bản năng về một khả năng rằng có lẽ cô sẽ mãi mãi không thể quay trở về được nữa.

Dạ Thừa nghe cô nói vậy, trong lòng khấp khởi mừng thầm, nhưng nghĩ đến việc cô có thể không thực sự muốn ở lại.

Trong lòng buồn bực, nhưng vẫn đáp lời:

"Được! Ngủ đi, ngày mai đưa nàng đi."

Đầm nước đó cách hang động của hắn cũng không xa.

Bình thường hắn vẫn lấy nước ở đầm nước

đó, đi lại rất thuận tiện.

Ngôn Tích cứ tưởng mình sẽ không ngủ được, dẫu sao thì cho dù cô có phải là con nhà giàu hay không, kỳ thi đại học ở Hoa Quốc đối với mỗi người đều rất công bằng.

Hơn nữa để thi đỗ vào ngôi trường đại học mơ ước, suốt một năm lớp mười hai cô đều phải chiến đấu tới tận nửa đêm mới được đi ngủ.

Lâu dần tự nhiên hình thành trí nhớ cơ bắp của việc thức khuya.

Nhưng ngửi thấy mùi hương thoang thoảng thoắt ẩn thoắt hiện tỏa ra từ người đàn ông trong không khí, cô vậy mà lại ngủ say sưa một giấc không mộng mị tới sáng.

Lúc tỉnh dậy, còn phát hiện dáng ngủ của mình vô cùng khó coi, đạp Dạ Thừa lăn ra tận mép giường đá, còn mình thì chiếm cả một khoảng giường rộng thênh thang.

Mặt cô bỗng chốc đỏ bừng lên.

Cô biết dáng ngủ của mình không được đẹp, nhưng ai bảo hắn cứ nằng nặc đòi ngủ chung với cô làm gì, đáng đời.

Dạ Thừa quả thực là cả một đêm không ngủ ngon giấc.

Nhưng không phải vì cô đạp hắn ra mép giường, mà là vì hắn đang trong thời kỳ phát tình, lại có một giống cái với mùi hương thơm ngát nằm bên cạnh, hắn mà có thể ngủ ngon được thì hắn đâu phải là thú nhân giống đực bình thường nữa.

Sắc mặt Dạ Thừa không được tốt cho lắm, thấy cô tỉnh dậy bèn nói: "Dậy đi! Ta đưa nàng đến đầm nước, tiện đường hái ít trái cây cho nàng lót dạ."

Ngôn Tích bối rối gật đầu, theo sau hắn bước xuống khỏi giường đá.

Không có giày dép, giẫm chân trần trên nền đất, khiến cô bước đi gian nan như đang dẫm lên núi đao.

Dạ Thừa ngoảnh đầu lại vừa vặn bắt gặp cảnh tượng này.

Bất lực quay người bế bổng cô lên, định đặt cô ngồi trên cổ mình.

Ngôn Tích ôm lấy cổ hắn vội nói: "Đừng bắt tôi ngồi trên cổ, anh cõng tôi được không?"

Mặt đất ở đây nhiều sỏi đá quá, cô giẫm lên bị cấn đau cả gan bàn chân.

Nhưng cô cũng không muốn ngồi trên cổ Dạ Thừa, bởi vì bên trong cô đang thả rông, vả lại cô còn hơi mắc tiểu.

Cô sợ xóc nảy vài cái, bản thân sẽ làm ra hành động thất lễ đáng xấu hổ.

Dạ Thừa thầm nghĩ: 'Lẽ nào từ nay về sau cả đời hắn đều phải treo một giống cái trên người sao?... Nhưng mà cảm giác hình như cũng không tệ.'

Nghĩ như vậy, Dạ Thừa biến ra chiếc đuôi rắn, ôm bổng người lên để cô ngồi trên cánh tay mình, cứ như thế bế cô hệt như bế một đứa trẻ, trườn ra bên ngoài.

Ngôn Tích nhìn thấy đuôi rắn của hắn lại phát hoảng, hai tay theo bản năng ôm chặt lấy cổ hắn, toàn thân căng cứng.

Cô ngồi ngay trên cánh tay hắn, Dạ Thừa tự nhiên cảm nhận được sự bất thường của cô.

"Sợ à?"

Hắn biết loại thú nhân máu lạnh không có lông vũ như bọn hắn, thực sự không được các thú nhân giống cái yêu thích.

Nhưng hắn hy vọng Ngôn Tích sẽ thích hắn, suy cho cùng họ đã kết thành bạn đời, hắn sẽ dốc hết mọi khả năng đối xử tốt với cô.

Ngôn Tích không rõ Dạ Thừa đang nghĩ gì trong lòng, chỉ liếc nhìn đôi con ngươi dựng đứng yêu dị của hắn một cái, liền lập tức né tránh ánh nhìn.

Càng sợ hơn có được không?

Dù cô che giấu rất giỏi, nhưng việc cô sợ bò sát và việc cô sợ chạm vào làn da lạnh lẽo như vậy là sự thật.

Toàn thân cô đều toát ra sự bài xích chống cự.

"Đừng sợ ta."

Hắn vừa nói, vừa vươn tay véo eo cô một cái.

Ngôn Tích tức tối, giơ tay đánh bộp một cái gạt tay hắn ra.

Hai người đều có chút ngỡ ngàng nhìn nhau. Ngôn Tích...

Đó là vùng nhạy cảm của cô, eo của phụ nữ không thể tùy tiện sờ mó, không biết sao?

Dạ Thừa có chút ngạc nhiên trước lực đánh trong vô thức của cô, cũng hơi mạnh tay đấy chứ.

Tuy không đau lắm, nhưng cũng cho hắn thấy một giống cái nhỏ bé có chút nóng nảy hoàn toàn mới mẻ.

Dạ Thừa khóe môi mang ý cười nhìn vẻ mặt tức phồng má của cô, cũng không tức giận với cô.

Cơ thể Ngôn Tích bị mạo phạm, đánh người là phản xạ tự nhiên.

Nhưng kẻ bị đánh là hắn lại cười híp mí.

Trong đầu Ngôn Tích bỗng nảy ra một ý nghĩ, con thú này không phải mắc chứng M đấy chứ?

Dạ Thừa rúc khuôn mặt tuấn tú vào cổ cô, hôn một cái rồi thì thầm: "Đừng sợ ta."

Ngôn Tích không quen gần gũi với người khác như vậy, đẩy đầu hắn ra nói: "Anh đi đường đàng hoàng đi."

Rõ ràng là một con rắn kiêu ngạo lạnh lùng như vậy, sao mới cướp giường của hắn có một đêm, đã đột nhiên thay đổi tính nết rồi?

Nội tâm sợ hãi thú nhân này là thật, nhưng hắn sẽ không giết mình, sẽ không ăn thịt mình cũng là sự thật.

Chính vì điểm này, cô mới dám lớn tiếng với hắn.

Nhưng đôi khi nhìn thấy bộ dạng dị thường của hắn, cô vẫn sẽ vô thức cảm thấy sợ hãi.

Dạ Thừa thè chiếc lưỡi hình tam giác liếm láp cổ cô, bảo: "Không được sợ ta."

Ngôn Tích toàn thân run rẩy, nổi da gà khắp người.

Cô vung tay vỗ độp một cái vào đầu hắn nói:

"Anh đừng liếm bậy liếm bạ, tôi không thích."

Dạ Thừa tâm trạng rất vui vẻ đáp: "Nhưng ta thích, nàng thơm quá."

Một giống cái nhỏ bé vừa thơm vừa mềm mại thế này, hắn rất thích.

Dường như Ngôn Tích chính là món đồ chơi hình người của hắn vậy.

Ngôn Tích lườm hắn một cái, thơm cái con khỉ, ngày hôm qua cô lăn lộn trên bãi cỏ, lại khóc lâu như vậy, trên người vẫn là màu của Slime, lại còn nóng toát mồ hôi đầm đìa, mùi mồ hôi thì có, mùi thơm thì chắc chắn không.

Hắn ngửi thấy mùi thơm của cô từ đâu ra vậy?

//*

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cuộc gặp gỡ
Chương 2: Đại lục Thú thế, Thú văn
Chương 3: Chấn động con ngươi
Chương 4: Ngôn ngữ bất đồng
Chương 5: Anh nghe hiểu tôi nói rồi sao?
Chương 6: Da rắn làm quần áo
Chương 7: Muỗi to bằng nắm tay
Chương 8: Chúng ta còn chưa thân tới mức đó
Chương 9: Không tìm thấy đường về
Chương 10: Nơi này đã không còn an toàn nữa
Chương 11: Cô có một không gian đất đen có thể trồng trọt
Chương 12: Nhìn vào điện thoại mỉm cười nào
Chương 13: Rời đi
Chương 14: Hỏa triệp tử
Chương 15: Đến bộ lạc Thỏ thú nhân
Chương 16: Con cua đêm nay
Chương 17: Có muối rồi
Chương 18: Chợ phiên Thú nhân, làm hỏa triệp tử
Chương 19: Đào cây mang đi
Chương 20: Sau này cô nên đặt Dạ Thừa ở vị trí nào đây?
Chương 21: Đi qua cũng phải nhổ một nắm lông
Chương 22: Bữa tiệc cua thịnh soạn
Chương 23: Hành lá rừng
Chương 24: Xin lỗi, để nàng phải chịu khổ theo ta rồi
Chương 25: Cứu chữa cừu nhỏ mắc bệnh
Chương 26: Kẻ cướp thức ăn xuất hiện
Chương 27: A Nam - Giống cái thú nhân tộc sừng cừu
Chương 28: Nhận thuộc tính thiên phú khi kết lữ
Chương 29: Ta nhớ mùi của các ngươi rồi, hẹn gặp lại sau chợ phiên
Chương 30: Tàn tích kiến trúc cổ đại
Chương 31: Đại lục Thú thế từng tồn tại văn minh nhân loại
Chương 32: Đổi lấy sự yên ổn cho bộ lạc bằng một danh phận, liệu có xứng đáng?
Chương 33: Chỉ có người thuần chủng mới tò mò tột độ về di sản của người thuần chủng
Chương 34: Thế ta là gì của nàng?
Chương 35: Củ Gừng
Chương 36: Nhắm mắt lại không được nhìn
Chương 37: Bạch hổ thú nhân Khâu Trạch
Chương 38: Giống cái nào lại đen đủi đến thế, lọt vào mắt xanh của cậu vậy?
Chương 39: Đột nhiên cảm thấy sự việc có phần nghiêm trọng
Chương 40: Bị bắt cóc
Chương 41: Hắn ta biết bí mật gì của cô?
Chương 42: Ta không cản ngươi theo đuổi Ngôn Tích, nhưng từ nay hãy biết điều một chút
Chương 43: Từ nay về sau anh đừng đến đây nữa, có được không?
Chương 44: Hóa ra đây mới là bí mật lớn nhất của hai người
Chương 45: Không gian bị phát hiện
Chương 46: Muốn làm 'con sen' mà người ta cũng chẳng thèm cho cơ hội
Chương 47: Ngôn Tích có thú phu thứ hai rồi sao?
Chương 48: Khế Ước Chủ - Tớ
Chương 49: Cô ấy có cho rằng hắn trẻ con không?
Chương 50: Giống cái còn chưa no, thú nhân đực sao dám ăn?

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Chương 8: Chúng ta còn chưa thân tới mức đó

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8: Chúng ta còn chưa thân tới mức đó
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...