Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 6: Da rắn làm quần áo
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Khi cô nhảy dù, những vật phẩm quý giá cùng chứng minh thư, hộ chiếu, điện thoại các loại, đều được để trong một chiếc balo nhỏ bằng da, luôn đeo bên người.
Cô tỉnh dậy mấy lần, đều không thấy quần áo và chiếc túi của mình đâu.
Dạ Thừa là thú nhân đầu tiên nhặt được cô, hắn hẳn là từng nhìn thấy những thứ trên người cô.
Nghe Ngôn Tích nói lời này, sắc mặt Dạ Thừa cứng đờ, động tác trên tay cũng dừng lại.
Những thứ đó, đã bị hắn vì tò mò mà làm hỏng mất rồi.
Sợ giống cái nhỏ tỉnh lại sẽ tức giận với mình, hắn đã vứt hết đi.
Bây giờ cô hỏi tới, hắn nên nói sao đây? Hay là không nói?
Ngôn Tích thấy hắn không nói lời nào, lại bảo: "Nếu túi xách rơi mất thì thôi vậy, tôi muốn quần áo trước đó của tôi."
Cứ trần truồng như vậy, cô thật sự rất không quen.
Dạ Thừa nghe cô nhắc đến quần áo, dường như nghĩ ra điều gì, hắn đứng dậy đi về phía sâu hơn trong hang, một lúc sau, ôm một đống đồ đủ màu sắc trông giống như vải vóc, đến trước mặt Ngôn Tích, ném mấy thứ đó lên người cô rồi nói: "Đây là lớp da rắn ta lột lúc trước, cho nàng hết đấy, da rắn năm nay của ta vẫn chưa tới lúc lột, đợi lột ra rồi, ta sẽ làm áo mới cho nàng mặc."
Da rắn của thú nhân giống đực tộc rắn bọn hắn đều dùng để làm quần áo cho giống cái của mình mặc.
Trước kia hắn không có giống cái, nay đã có rồi, những lớp da rắn mà trước đây hắn cảm thấy vô dụng nhưng theo tiềm thức vẫn cất giữ, lúc này đã có đất dụng võ rồi.
Ngôn Tích bị một đống da rắn rực rỡ đủ màu sắc bao vây.
Những lớp da rắn này có hình ống trụ, thời gian lột xuống có cái lâu cái mới, có thể vì không được bảo quản tốt, nên đa số đều bị co rúm lại, chỉ có mấy tấm có lẽ là mới lột gần đây nên vẫn còn khá nguyên vẹn.
Nhưng so với một xã hội nguyên thủy không có vải vóc mà nói, những lớp da rắn thế này rất thích hợp để làm quần áo, vừa mát mẻ, nhanh khô, lại nhẹ nhàng.
Mỗi tấm da rắn giống như được nhuộm màu tự nhiên, tràn đầy độ bóng, dấu vảy hình thoi hoặc hình bầu dục, những chỗ nối liền có màu trắng, hơi nhăn hoặc lõm xuống.
Phần bụng màu trắng sữa hoặc hơi ngả vàng, dấu vảy hình chữ nhật, xếp theo hình ngói lợp.
Trọng lượng nhẹ, chất liệu hơi dai, dùng tay bóp vào có cảm giác trơn trượt và đàn hồi, nhẹ nhàng vò chà sẽ phát ra tiếng xào xạc.
Còn mang theo hương thơm độc đáo dễ ngửi trên người thú nhân rắn Dạ Thừa, chỉ là không nồng đậm bằng chính bản thân hắn mà thôi.
Ngôn Tích ngửi ngửi, cảm thán nói: "Thơm quá."
Dạ Thừa thấy cô thích da rắn của mình, liền rút ra một tấm da hắn lột vào mùa gió lớn năm ngoái, nói: "Ta làm quần áo cho nàng."
Ngôn Tích có chút kinh ngạc hỏi: "Anh biết làm quần áo sao? Vậy sao không làm cho mình đi?"
Suốt ngày tồng ngồng như vậy, rất cay mắt có được không hả?
Dạ Thừa phát hiện cô mờ ám nhìn cơ thể mình, lúc thấy hắn phát giác lại lập tức thu ánh mắt về, trong lòng hắn cảm thấy buồn cười.
Vui lòng không reup
Hắn biết cô nhìn thấy cơ thể thú của mình sẽ sợ hãi, lúc bước vào hang, hắn đã biến thân thành hình thái thú nhân giống như cô.
Lúc này nghe cô nói vậy, hắn liền giải thích:
"Trước kia ta rất hiếm khi hiện diện bằng hình thái này, nếu nàng để tâm, ta cũng làm một cái váy thú để mặc vậy."
Còn phải làm thêm một cái khăn quàng cổ, che đi thú văn nhân loại thuần chủng mà cô để lại trên người hắn.
Nếu không kẻ có tâm vừa nhìn thấy thú văn nhân loại thuần chủng của giống cái nhỏ trên cổ hắn, liền sẽ phát hiện ra bí mật của cô.
Ngôn Tích hoàn toàn không biết sự lo lắng của Dạ Thừa, vội gật đầu nói: "Đúng đúng đúng, thân thể vẫn nên che lại, vậy anh mau làm đi."
Cô thật sự rất không quen với bộ dạng hiện
tại.
Như vậy khiến cô cực kỳ không có cảm giác an toàn.
Chỉ thấy Dạ Thừa gật gật đầu, tìm tới một cây kim bằng xương được mài dũa vô cùng thô ráp, bứt một lọn tóc trên đầu mình xuống, chọn ra một sợi tóc luồn qua lỗ kim, nhìn qua vóc dáng của Ngôn Tích, dùng móng tay sắc bén cắt da rắn ra kích cỡ phù hợp, rồi bắt đầu khâu vá.
Ngôn Tích nhìn hắn giật tóc mình để làm chỉ.
Thầm nghĩ: 'Thật đáng tiếc.'
Mái tóc đỏ vừa dài vừa thẳng của hắn, được bảo dưỡng rất tốt.
Không biết hắn dùng cái gì để gội đầu, chất tóc còn tốt hơn mái tóc đen mà cô tốn không ít tiền để chăm sóc.
Trong hang động
Hình ảnh thú nhân giống đực có khuôn mặt lạnh lùng, ngồi bệt trên mặt đất khâu vá quần áo cho giống cái, nhìn thế nào cũng thấy sai sai.
Rất nhanh, chiếc váy thô ráp đã được may xong.
Dạ Thừa dùng chiếc móng sắc nhọn bấm đứt đoạn chỉ cuối cùng, mở chiếc váy ra nói:
"Xuống đây, mặc thử xem."
Khóe miệng Ngôn Tích giật giật, mặc dù cô ở trước mặt hắn với bộ dạng này rất lâu rồi, nhưng cô vẫn có tâm lý ngượng ngùng cơ mà?
Cô nói: "Anh ném quần áo qua đây, tôi tự mặc."
Dạ Thừa lại không cho phép cô lẩn tránh, bước tới kéo cô ra khỏi đống da rắn, bắt cô đứng trên giường đá, mặc váy vào cho cô.
Hắn bảo: "Những tấm da rắn này chưa qua xử lý, còn tương đối cứng, tự nàng mặc có thể sẽ làm xước da, nhưng mặt bên trong thì mềm, ngày mai ta sẽ xử lý một chút chỗ còn lại, khiến cho từ trong ra ngoài của những tấm da rắn này đều trở nên mềm mại, sau này mặc vào cũng không làm trầy xước làn da của nàng nữa."
Ngôn Tích bị hắn thô bạo kéo ra ngoài, vốn định tức giận, nhưng nghe hắn đâu vào đấy giải thích như vậy, cô vẫn nhận ý tốt để hắn mặc váy cho mình.
Hắn may một chiếc váy đỏ nửa người có màu nhạt hơn màu cơ thể của hắn một chút.
Vòng eo vừa vặn, chiều dài chiếc váy đến đầu gối của cô, da rắn còn mang theo độ đàn hồi, không cần phải lo lắng sẽ bị tuột, mặc vào hay cởi ra đều khá tiện lợi.
Bên dưới được làm to làm rộng ra, rộng rãi thoáng khí, giải quyết vấn đề sinh lý cũng rất tiện lợi.
Chính là thả rông như vậy, có hơi lành lạnh, khiến Ngôn Tích vô cùng không có cảm giác an toàn.
Ngoại trừ đường kim mũi chỉ có chút thô kệch, chiếc váy này lại rất thiết thực.
Màu sắc cũng đẹp, đặc biệt là còn mang theo mùi hương thuần tự nhiên trên người Dạ Thừa.
Ngôn Tích khoanh tay ôm trước ngực, nhướng mắt nhìn Dạ Thừa cười nói: "Cảm ơn anh, tôi rất thích, anh có thể làm thêm cho tôi một cái áo được không, phần thân trên tôi cũng không thích để thế này."
Dạ Thừa chằm chằm nhìn vào chỗ cô đang che đi.
Chỗ này lúc trước vì muốn cứu cô, hắn đã ấn gãy một đoạn xương sườn của cô, mỏng manh như vậy, quả thực nên bảo vệ một chút.
Da rắn của hắn cho dù lột ra rồi, hiệu quả phòng ngự vẫn rất tốt.
Hắn nói bằng một giọng chuẩn thẳng nam: "Nàng buông tay ra đi, để ta xem xem cần phải làm lớn đến cỡ nào." Ngôn Tích.....
Đây là lời nói hổ báo gì thế này?
Ngôn Tích bị hắn nhìn chằm chằm như vậy, tự dưng cảm thấy vô cùng xấu hổ, có cảm giác như bị xúc phạm.
Cô xoay lưng lại, để bờ lưng trắng ngần hướng về phía hắn, nói: "Anh thích làm hay không thì tùy."
Dạ Thừa thấy cô quay lưng đi, đường cong thanh mảnh của bờ lưng hướng về phía mình, khiến cho Dạ Thừa nhìn thấy một hình ảnh đẹp nhất trên đời này.
Mái tóc dài đen nhánh chấm eo, bù xù xõa sau lưng, vòng eo nhỏ nhắn chỉ vừa một cái ôm, thậm chí còn chưa bằng một bàn tay của hắn, thân dưới mặc chiếc váy da rắn hắn vừa làm.
Điều này khiến Dạ Thừa sinh ra một loại kỳ vọng, hy vọng toàn thân trên dưới cô đều mặc da rắn của hắn, để cho cả người cô tỏa ra mùi hương của hắn, điều này không hiểu sao lại làm cho hắn có cảm giác cực kỳ thành tựu.
Chỉ cần cô cần, hắn rất sẵn lòng thỏa mãn những đòi hỏi nhỏ nhặt này của cô.
Trở về ngồi xuống đất, cầm lấy lớp da rắn còn thừa lại lúc trước, bắt đầu làm áo.
Nghĩ đến bây giờ đang là mùa hoa, tiếp theo là mùa mưa, sau nữa là mùa nóng, trời sẽ ngày càng nóng.
Áo phần trên hắn làm không dùng quá nhiều da rắn, chỉ làm chỗ che đi hai điểm mà cô đặc biệt yêu cầu, lại dùng thêm một dải da rắn đã được hắn xử lý đặc biệt cho mềm mại hơn làm dây áo, buộc lên cổ, như vậy sẽ không bị tuột.
Tốc độ so với lúc hắn làm váy còn nhanh hơn nhiều.













