Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 430: Mười lăm năm qua, tại sao mọi người không trở về?
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Bọn trẻ thấy dòng chữ của Dạ Thừa, đứa nào đứa nấy đều cảm thấy cắn rứt.
Bọn chúng chỉ muốn cân bằng mối quan hệ giữa bộ lạc Hướng Vinh và các bộ lạc khác, nên mới chọn cách trở về bộ lạc của mình sinh sống.
Không ngờ, chú Dạ Thừa lại nói thẳng thừng rằng, sự tồn tại của bộ lạc không quan trọng, điều quan trọng nhất là chúng là anh em ruột thịt, phải luôn đoàn kết bên nhau.
Bọn chúng luôn nghĩ rằng phải giữ gìn bộ lạc này, để khi cha mẹ trở về còn có nơi nương tựa.
Giờ đây, khi sự đoàn kết được đặt lên hàng đầu, thì những thứ khác dường như chẳng còn quan trọng nữa.
Thấy bọn trẻ chìm trong suy tư.
Dạ Thừa bảo Ngôn Tích lấy thêm giấy đưa cho những người đàn ông, mỗi người một tờ.
Để họ tự giao tiếp với ấu tể nhà mình, sau đó tổng hợp lại và giải quyết từng vấn đề một.













