Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 421: Anh, Tích Tích bị anh bắt đi đấy
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Ngôn Tích kinh ngạc, không ngờ đây lại là anh trai của Dạ Thừa.
Cô biết Dạ Thừa và Dạ Văn có một người anh
trai.
Cũng biết từ khi rời bộ lạc Thanh Điểu, anh ấy chưa từng quay lại.
Hóa ra không phải anh ấy không muốn về, mà là không có cách nào về được.
Nhận thấy vẻ mặt khác thường của Ngôn Tích, Dạ Hoài cất giọng trầm ngâm: "Bọn họ nói về ta thế nào? Nói ta là kẻ lang tâm cẩu phế, bao nhiêu năm không về thăm cha, hay
là..."
"Không đâu, mọi người đều rất nhớ anh, cả cha Dạ Mục và chị Văn Văn cũng vậy. Dạ Thừa từng nói anh ấy phân biệt được đâu là con trai, đâu là cha. Tôi nghĩ anh cũng phân biệt được. Cha Dạ Mục lúc nào cũng nhắc đến anh, nói chỉ mong sao trước khi nhắm mắt xuôi tay còn được gặp lại anh một lần." Ngôn Tích thẳng thắn thuật lại.













