Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 371: Muốn giữ Ponyo ở lại sống trên đất liền
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Hắn bước tới, lấy một cái khay gỗ, trút hết bắp rang bơ trong nồi vào, rồi bế thốc Ngôn Tích lên đi ra ngoài, nói: "Đưa em đi tắm suối nước nóng."
Cơ thể Ngôn Tích đột ngột bị nhấc bổng, cô giật mình, vội vàng ôm chặt lấy cổ Lam Linh.
Ung Hòa ở phía sau nhắc nhở: "Cẩn thận một chút, Ngôn Tích đang mang thai ấu tể đấy."
"Biết rồi." Lam Linh đáp mà không thèm quay đầu lại.
Đến bên hồ nước nóng trước nhà, Lam Linh thả chiếc khay gỗ đựng bắp rang bơ trôi nổi trên mặt nước.
Sau đó ôm Ngôn Tích chầm chậm bước xuống nước.
Ngôn Tích vẫn còn chút e dè, cứ ôm rịt lấy cổ Lam Linh không buông.
Mãi cho đến khi nửa thân dưới của Ngôn Tích chìm hẳn vào trong nước, Lam Linh để cô ngồi lên eo bụng của mình.
Hắn hỏi: "Bụng có bị khó chịu không?"













