Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 360: Tỉnh mộng
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Ung Hòa vội vàng giải thích thay: "Ngôn Tích bảo mặc ít sẽ làm con bé lạnh, trẻ con loài người không chịu rét giỏi như ấu tể thú nhân. Lại còn bảo trẻ con nhỏ xíu thế này rất dễ ốm, mà ốm thì không biết kêu la, sẽ đau đớn lắm."
"Cô ta tự chăm mình còn chưa xong, anh nghĩ lời cô ta nói đáng tin à?" Ung Hòa nghẹn họng...
Thực ra gã chưa từng có kinh nghiệm nuôi con, nên cũng chẳng phân biệt được lời Ngôn Tích lúc này có tin được hay không.
Lam Linh lột phăng mớ áo xống dày cộm trên người đứa bé, chỉ để lại một bộ quần áo cotton mặc lót và một bộ chần bông mỏng bên ngoài, rồi gỡ luôn cả tã lót ra.
Xong xuôi, hắn bế bổng đứa trẻ lên, nhìn thẳng vào mắt nó.
Trút được gánh nặng quần áo, lại được chiêm ngưỡng khuôn mặt đẹp tựa nam thần của Lam
Linh, con bé nín khóc ngay tắp lự.













