Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 315: Nếu mẹ mất đi, cha có đi theo không?
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Cậu bé đắn đo một lúc rồi tiến lại gần, ngồi cạnh cha, mở miệng bằng một câu khiến ai nghe cũng muốn "tẩn" cho một trận.
Cậu hỏi: "Nếu mẹ mất đi, cha có đi theo không?"
Dạ Thừa khựng lại, nhưng đây là lần đầu tiên anh không có ý định vung tay đánh cậu.
Anh nói khẽ: "Các anh chị con đã khôn lớn, con cũng sắp trưởng thành trong mùa tuyết rơi này rồi, đã đủ sức tự vệ..."
"Nên cha nghĩ mình có thể thanh thản nhắm mắt rồi chứ gì?" Dạ Thừa...
Cái thằng ranh này, mong anh chết sớm đến thế cơ à?
Anh hỏi ngược lại: "Con mong cha chết lắm sao?"
Dạ Hải lắc đầu nguầy nguậy: "Cha mà sống, cha muốn hành xác con thế nào cũng được, huấn luyện ra sao con cũng chiều."
Dạ Thừa nghe thằng út nói vậy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ nhõm.
May mà cậu nhóc này không bị anh nuôi dạy sai lệch.













