Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 307: Anh Em Tương Phùng
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Hóa ra khi chết đi, người ta sẽ gặp lại người mà mình yêu thương nhất.
Cô vươn tay, vòng qua cổ Dạ Phồn, áp sát môi mình vào môi anh.
Dạ Phồn...
Đám nam thú nhân đứng quanh...
Khi cảm nhận được hơi ấm thoang thoảng từ khuôn miệng Dạ Phồn, Duật Lan mới bừng tỉnh, nhận ra mình chưa chết mà đang được cứu sống.
Cô chỉ muốn đào cái lỗ chui xuống đất cho xong.
Giờ phải giải thích thế nào đây?
Dạ Phồn tất nhiên cảm nhận được sự cứng đờ của Duật Lan.
Chắc hẳn cô nàng đã nhận ra mình vừa được cứu sống.
Nhưng cái điệu bộ cố tỏ ra bình thản như không có chuyện gì của cô lại khiến anh thấy thú vị.
Cô nàng mạnh mẽ, ngang bướng này, ngoài
Đông Đông ra, anh chưa từng gặp ai như vậy.
Dù sức chiến đấu không mạnh mẽ như những giống cái khác, nhưng tinh thần quật cường của cô lại khiến anh nể phục.













