Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 290: Sự Bất Ngờ Từ Quỳnh Vũ
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Cứ đi một đoạn lại nghỉ chân, người già và trẻ nhỏ thỉnh thoảng không quen với điều kiện khí hậu, nước uống, nhưng chỉ cần Chiến Hữu bốc cho một thang thuốc là khỏe re ngay. Nhờ vậy mà chuyến đi vẫn bình yên vô sự.
Thậm chí, những kẻ từng hay phục kích khi họ dừng chân cũng lặn mất tăm.
Tới mùa, một số loài thú bắt đầu di cư, trong những phiên gác đêm, họ tranh thủ săn được một mẻ khá khá. Trời nắng gắt, tranh thủ lúc nghỉ ngơi, các thú nhân lột da thú, thuộc da cẩn thận để dành cho mùa đông giá rét.
Thịt thì đem ướp muối, lên vùng đất mới sẽ là lương thực dự trữ.
Dù trong không gian của Ngôn Tích có cả núi bông gòn, nhưng thấy người ta tích trữ da thú chống rét mà mình không làm theo thì dễ bị chú ý. Nên họ cũng hùa theo đánh lừa thiên hạ, săn bắt, tích trữ thịt và da thú.













