Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 282: Nhượng Lại Vùng Đất Tổ
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Tiên
"Ông... thật là trơ tráo quá đáng." Vừa mới than vãn chia chác vật tư, ném cho người ta cái vùng đất hoang vu này xong.
Giờ lại quay sang khóc than kể lể, kêu gọi sự thương hại.
Rõ ràng là phường ăn mày còn đòi xôi gấc, vừa được lợi lại còn la làng!
Đúng là chẳng ai đánh thức được kẻ vờ ngủ.
Chiến Hữu giờ phút này mới thấm thía sâu sắc câu nói ấy.
Sam Thủy ngó lơ cậu nhóc Chiến Hữu, cứ tiếp tục bài ca than nghèo kể khổ về sự bi đát của nhóm người mình.
Chiến Tiêu nghe mãi cũng lờ mờ hiểu ra mục đích thực sự của Sam Thủy trong chuyến đi này.
Ông ta nhắm đến vùng đất tổ tiên, nhưng lại không muốn quay về làm người của bộ lạc Sư tử, càng không muốn phải đánh đổi bằng bất kỳ vật tư nào.
Đúng là loại người mặt dày mày dạn, Chiến Hữu nói ông ta trơ tráo cấm có sai.













