Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 270: Anh Muốn Ăn Cá, Sao Lại Bắt Ngôn Tích Phải Làm?
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
"Không phải em vẫn còn giữ chiếc gương nhặt được ở bộ lạc Vượn sao? Hơn nữa, bà ấy là mẹ của anh mà, có phải người ngoài đâu." "Dù là mẹ anh thì cũng không được tùy tiện cho như vậy. Cho rồi thì em lấy gì mà dùng? Chiếc gương nhặt được kia chạm nhẹ là vỡ, chất lượng sao bằng chiếc của em được. Để anh đi đòi lại."
Ngôn Tích vội vàng kéo tay Dạ Thừa, ôn tồn: "Bây giờ điều kiện cho phép, em hoàn toàn có thể tự làm ra chiếc gương mới mà."
Dạ Thừa sững người, nhưng vẫn khăng khăng: "Nhưng đó là món đồ duy nhất em mang từ thế giới của mình đến đây, em không thấy tiếc sao?"













