Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 268: "Tiến Cống" Thú Phu
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Ngôn Tích ngước nhìn Dạ Thừa, thỏ thẻ: "Cha đối xử với anh tốt thật đấy."
Dạ Thừa mỉm cười cúi xuống, vòng tay ôm trọn Ngôn Tích vào lòng, ân cần hỏi: "Thế này có lạnh không em?"
Ngôn Tích lắc đầu quầy quậy: "Không đâu, em mặc mấy lớp áo cơ mà, ấm lắm. Nhưng mà năm nay anh không định ngủ đông à? Dạ Phồn và mấy đứa nhỏ đều đã đi ngủ đông hết rồi kìa."
"Loài rắn ngủ đông là để chống chọi với cái lạnh, cơ thể sẽ chậm chạp hơn nhưng không phải là không thể cử động. Giờ chúng ta đang ở bộ lạc Thanh Điểu, bao nhiêu kẻ dòm ngó em, anh làm sao yên tâm để em ngoài tầm mắt được. Cứ đợi đến khi rời khỏi đây, về lại địa bàn của chúng ta rồi tính tiếp." Dạ Thừa giải thích, lòng lại băn khoăn một nỗi lo khác.













