Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 231: Đến bộ lạc Thanh Điểu cầu viện binh
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Chiến Tiêu ở nhà cáng đáng mọi việc nhưng lòng lúc nào cũng như lửa đốt. Gã không dám tưởng tượng Ngôn Tích sẽ sống sót ra sao trong mùa mưa lớn khắc nghiệt này, khi nước biển dâng cao, cô sẽ phải tìm ngọn núi nào để trú ẩn, và làm sao cô có thể sống sót trở về một mình sau từng ấy thời gian.
Cô mỏng manh yếu đuối là thế, mỗi lần ân ái, chỉ cần gã hơi mạnh tay hoặc lâu một chút là cô lại nhõng nhẽo kêu đau.
Làm sao cô có thể một mình vượt qua muôn vàn hiểm nguy ở đại lục Thú thế này để tìm đường về?
Chiến Tiêu chìm trong nỗi lo sợ tự mình vẽ ra mỗi ngày.
Và bốn người đàn ông ra ngoài tìm Ngôn Tích cũng chẳng khá khẩm hơn.
Họ chia nhau ra tìm kiếm suốt nửa tháng trời, cho đến khi nước biển bắt đầu dâng ngược, họ vẫn chưa tìm thấy bất kỳ manh mối nào.













