Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 212: Chiến Tà ăn đòn
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Ngôn Tích sững người, vội giao phần việc đang dở dang cho Khâu Trạch và Bác Dĩ, bước đến khoác tay A Đóa, quay sang Chiến Tiêu hỏi dồn: "Có chuyện gì thế anh? Sao dì A
Đóa lại khóc?"
Chiến Tiêu nhăn nhó, bất lực nhìn mẹ mình sụt sùi.
Gã kéo Ngôn Tích ra một góc, thì thầm: "Em nhớ cái áo bông em biếu mẹ trước mùa tuyết rơi không?"
Ngôn Tích gật đầu, ừ thì có chuyện đó.
"Thế rồi sao nữa?"
Chiến Tiêu đáp: "Vừa nãy anh mang áo qua cho mẹ, con ả Tuyết Vi nhìn thấy, cứ nằng nặc đòi mẹ nhường lại. Ả bảo nếu mẹ cho ả, ả sẽ chịu 'ngủ' với thằng Chiến Tà một đêm."
Ngôn Tích nghe mà ngớ người, chuyện gì thế này? "Chẳng phải giống cái muốn gì thì thú phu của họ phải đi săn về đổi sao? Đồ của người lớn, ả Tuyết Vi đó muốn là lấy được à? Mà thằng Chiến Tà cũng chịu đựng được chuyện này ư?"













