Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 21: Đi qua cũng phải nhổ một nắm lông
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Sáng hôm sau thức dậy.
Dạ Thừa đã không còn ở trong hang nữa.
Nhưng cô nghe thấy tiếng động ở bên ngoài.
Cô tụt khỏi giường đá, xỏ giày vào rồi bước ra cửa hang.
Bên ngoài hang động nơi họ đang tá túc, Dạ Thừa đã làm rất nhiều giá phơi, trên đó là những lớp da rắn đủ màu sắc của hắn.
Những lớp da rắn sau khi được luộc kỹ, phơi trên giá phơi áo, bị gió nhẹ thổi bay, chất liệu hệt như lụa mỏng, lại được ánh mặt trời chiếu rọi, càng thêm lấp lánh rực rỡ sắc màu, vô cùng chói lóa.
Dạ Thừa nghe thấy tiếng động, quay đầu lại liền thấy vẻ mặt Ngôn Tích ngỡ ngàng thán phục trước đống da rắn của hắn.
Hắn mỉm cười tiến đến, đứng dừng lại bên cạnh cô, cất tiếng hỏi: "Nàng thích màu nào?













