Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 191: Bé trai tên Dạ Phồn, bé gái tên Ngôn Đông Đông
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Khi Dạ Thừa bế Ngôn Tích từ không gian đất đen ra, một luồng khí lạnh buốt ập tới, khiến hơi thở cũng hóa thành sương mù trắng xóa.
Nhiệt độ giảm rõ rệt so với hôm qua.
Dạ Thừa vội kéo chăn bông đắp kín cho Ngôn Tích, dặn dò: "Bên ngoài lạnh lắm, em cứ nằm trong chăn ngủ tiếp đi, anh đi xem hai đứa nhỏ thế nào."
Nghe nhắc đến con, Ngôn Tích tỉnh hẳn ngủ, cuống quýt: "Trời trở lạnh rồi, tối qua hai đứa ngủ ở đâu? Anh lại còn chốt cửa nữa, không lẽ để chúng chịu rét bên ngoài cả đêm sao?"
Vừa nói, Ngôn Tích vừa vùng dậy mặc quần áo, tự trách mình mải mê "chuyện người lớn" mà quên mất con cái.
Mặc xong đồ, cô định nhảy xuống giường thì hai chân bủn rủn, suýt ngã quỵ vì trận "giao ban" quá sức đêm qua.













