Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 189: Thú non cắn Ngôn Tích
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Nhận ra ánh mắt của Dạ Thừa, đồng thời cảm nhận được dòng máu cùng huyết thống quen thuộc, bạch xà con lờ tịt Ngôn Tích. Nó phóng vèo một cái đến dưới chân Dạ Thừa, cuộn tròn trườn lên tận vai anh.
Toàn bộ sức nặng của nó dồn hết lên vai Dạ Thừa. Con rắn nhỏ nghiêng đầu tò mò quan sát khuôn mặt anh, dường như đang thắc mắc tại sao mình lại khác anh đến vậy.
Tuy nhiên, mùi hương trên người Dạ Thừa lại rất giống nó, chắc hẳn anh là bố của nó rồi!
Thấy ánh mắt hụt hẫng của Ngôn Tích, Dạ
Thừa gỡ con rắn nhỏ đang đu trên người mình xuống, xách lủng lẳng trên tay rồi hỏi: "Em có sợ không? Có muốn bế nó thử không?"
Nhìn con rắn to đùng, chắc cũng ngót nghét bốn năm chục cân, Ngôn Tích e là mình khó lòng bế nổi.
Cô đáp: "Anh cứ bế đi, em vuốt ve nó chút là được, em sợ bế không nổi."













