Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 187: Tặng áo bông, chăn ấm cho A
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Đóa
Ngôn Tích vừa bước vào không gian đất đen đã đi tìm Bác Dĩ.
Bác Dĩ đứng dậy từ mảnh đất trồng trọt, bước đến cạnh cô: "Cần trồng thêm gì sao?"
Dạo này cậu kiêm luôn vai trò "nông dân" trong không gian này, hễ Ngôn Tích vào tìm, y như rằng là nhờ cậu gieo trồng thứ gì đó.
Ngôn Tích ngỏ ý: "Tôi định mang chỗ bông gòn cậu trồng ra đổi lấy thức ăn dự trữ cho mùa đông với bộ lạc Sư tử thú nhân, cậu thấy thế nào?"
Bác Dĩ gật đầu đồng ý: "Tôi cũng đang định nói với cô đây, trong không gian chất đồ đạc nhiều quá rồi, phải dọn bớt ra ngoài thôi."
Nhờ có nước giếng pha lẫn chút máu của Ngôn Tích, cây cối ở đây phát triển với tốc độ ánh sáng.
Khu vực này đúng là thiên đường của những người nông dân.













