Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 182: Lò đất nung than củi
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Hiện tại, Bác Dĩ đã chuyển hẳn vào ở trong một căn phòng nhỏ xíu, được ngăn cách bằng vách sắt ở góc phòng khách của ngôi nhà đất, chẳng thèm đoái hoài gì đến căn nhà tre trên cây của mình nữa.
Tuy hầm dự trữ ở tầng hai đã chật cứng thức ăn, các nam thú nhân vẫn miệt mài săn bắt mỗi ngày.
Bởi họ thừa hiểu, chừng đó lương thực vẫn chưa đủ để cầm cự qua mùa đông khắc nghiệt.
Có thể Ngôn Tích không phải lo đói, nhưng với sức ăn khủng khiếp của các nam thú nhân, lượng thức ăn đó vẫn còn khá eo hẹp.
Từ ngày bị Ngôn Tích từ chối, Bác Dĩ không còn hờn dỗi bỏ đi nữa.
Nhiệm vụ hàng ngày của cậu là chăm sóc vườn tược trong không gian đất đen của Ngôn Tích.
Vốn xuất thân từ tộc Cừu Sừng, tuy giờ đã là một chiến binh thực thụ, nhưng bản tính làm nông, tích trữ lương thực vẫn ăn sâu vào máu cậu.













