Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 177: Kinh nghiệm ít ỏi thì phải rèn luyện thôi
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
"Đúng vậy! Tích Tích à, em vẫn chưa hiểu rõ về thế giới thú nhân đâu, nghe Dạ Thừa đi.
Phải tìm cách cho mấy đứa nhỏ ăn chứ, đâu thể bắt chúng ngủ đông suốt cả mùa tuyết cùng em được?" Khâu Trạch chen vào.
Dạ Thừa...
Anh ngập ngừng: "Chưa từng có thú nhân rắn nào sinh ra vào mùa này cả, chính anh cũng sinh vào mùa hè, trong ký ức truyền lại từ cha anh chẳng có thông tin gì về việc này."
"Thôi xong, công cốc rồi, mấy chuyện này chắc tụi mình phải tự mài mò thôi." Khâu Trạch vỗ tay bộp bộp, đã bắt đầu sầu não không biết nuôi rắn con kiểu gì.
Chiến Tiêu lên tiếng: "Khu vực ngủ đông dưới lòng đất làm cho Dạ Thừa có thông với hệ thống sưởi từ bếp nấu. Chỉ cần tầng hầm đủ ấm, Dạ Thừa và lũ rắn con có cần ngủ đông nữa không?"
Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Dạ Thừa.













