Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 175: Dạ Thừa không muốn những thú non này
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Khâu Trạch trở lại hình người, quấn vội mảnh da thú quanh hông. Hắn đỡ Ngôn Tích từ lưng Chiến Tiêu xuống, quay sang Bác Dĩ hỏi nhanh: "Đã chuẩn bị xong phòng chưa?"
Bác Dĩ gật đầu: "Xong rồi, mà Ngôn Tích... bị thương à?"
Cậu đi trước dẫn đường, đưa Khâu Trạch bế Ngôn Tích đến căn phòng đã dọn dẹp sẵn.
Khâu Trạch ôm chặt Ngôn Tích, đáp cộc lốc:
"Nghiêm trọng hơn cả bị thương."
Bác Dĩ khựng lại, tim thót lên một cái. Cậu lo lắng nhìn Ngôn Tích cuộn tròn trong vòng tay Khâu Trạch, chẳng thò ra được mống nào để xem cô bị thương ở đâu.
Khâu Trạch cáu kỉnh gắt: "Đi nhanh lên, đứng ngáng đường làm gì."
Bác Dĩ sốt ruột lắm nhưng cũng đành tránh ra để Khâu Trạch đặt Ngôn Tích xuống trước. Dù sao phải xem cô bị thương thế nào mới tính tiếp được.













