Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 172: Đi đón Khâu Trạch
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Vừa đặt chân lên địa phận ngọn núi nhà mình, Chiến Tiêu thấy Ngôn Tích vẫn còn ngoái nhìn về phía sau với vẻ lo âu.
Gã liền trấn an: "Dạ Thừa nói vậy là muốn tôi đưa em đi tìm Khâu Trạch đấy. So với năng lực màu tím của anh ấy và hệ Kim của Bác
Dĩ, tôi ở lại cũng chẳng giúp được gì nhiều.
Bây giờ để tôi đưa em đi đón Khâu Trạch là hợp lý nhất. Tính ra thì cậu ấy cũng đi được gần ba mươi ngày mặt trời rồi."
Nghe gã phân tích, Ngôn Tích mới thôi lo lắng cho Dạ Thừa và Bác Dĩ. Cô nói: "Chúng ta về nhà xem thử trước đã. Nếu Khâu Trạch chưa về, mình sẽ đi dọc theo hướng tộc Bạch
Hổ để tìm anh ấy."
Khi về đến ngôi nhà gỗ nhỏ, họ thấy cửa đóng then cài. Đã nửa tháng không có ai ở nhà nên bụi phủ một lớp dày đặc trên cửa chính lẫn cửa bếp.













