Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 170: Lôi Đình Thịnh Nộ Trừng
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Phạt Lưu Vong Thú Nhân
Thấy cô cười, vành tai Chiến Tiêu càng thêm đỏ bừng. Gã rướn người tới, đặt một nụ hôn lên đôi môi đang cong lên hình trăng khuyết của cô giống cái.
Ngôn Tích không hề né tránh.
Thấy cô không cự tuyệt, Chiến Tiêu lại áp sát, hôn cô nồng nàn hơn.
Ngôn Tích vẫn ngoan ngoãn đón nhận, thậm chí còn vòng tay qua cổ gã.
Sự đáp lại của cô khiến Chiến Tiêu phấn khích tột độ, gã ôm eo cô, kéo sát vào người.
Cả hai chìm đắm trong nụ hôn cuồng nhiệt, cho đến khi tiếng ho hắng của Bác Dĩ vang lên, phá vỡ khoảnh khắc lãng mạn.
Bác Dĩ bước ra từ bóng râm, kéo Ngôn Tích ra khỏi vòng tay Chiến Tiêu, giọng nghiêm nghị: "Hương thơm trên người cô ấy ngày càng đậm rồi, không được làm chuyện đó ở ngoài này đâu."
Chiến Tiêu nuốt nước bọt, đứng phắt dậy: "Ta xuống sông tắm chút đã."













