Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 17: Có muối rồi
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Lúc Dạ Thừa vác con mồi trở về, hắn thấy Ngôn Tích đang cầm cành cây chọc chọc trêu chọc một con bọ nước bên bờ suối.
Hắn nở một nụ cười khổ trong lòng.
Cứ ngỡ khi mình về, sẽ được thấy Ngôn Tích nước mắt lưng tròng, khóc thút thít mong ngóng mình về sớm cơ.
Sự thật chứng minh, hắn đúng là đã suy nghĩ quá nhiều.
Ngôn Tích ghim chặt một con cua núi, dùng hai cành cây chọc rụng hai cái càng to bự của nó, thế này thì nó hết đường chống cự, hết đường kẹp gãy cành cây của cô rồi nhé?
Sau đó cô dùng hai cành cây gắp con cua lớn lên, con cua to nhường này, chắc một con là đủ cho cô ăn rồi.
Bắt thêm một con nữa, để Dạ Thừa nếm thử.
Chỉ tiếc là không có muối thôi.













