Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 164: Sức mạnh tự chữa lành kỳ diệu của thú nhân đại lục Thú thế
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Giọng Bác Dĩ vội vã vang lên ngoài cửa:
"Ngôn Tích ơi, chị tôi có chuyện rồi, anh Tinh
Bách sang tìm cô, muốn hỏi cô vài thứ."
Ngôn Tích giật mình bật dậy, đầu óc còn đang mơ màng, loạng choạng suýt ngã khỏi giường.
Chiến Tiêu vội đưa tay đỡ lấy cô, ân cần dặn dò: "Cứ từ từ, tỉnh táo hẳn hẵng xuống giường."
Ngôn Tích vừa dụi mắt vừa nói vọng ra ngoài: "Bác Dĩ, cậu bảo anh Tinh Bách vào đây, tôi muốn hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì."
Lạy trời đừng có bị băng huyết hay gì nguy hiểm.
"Được!" Bác Dĩ đáp nhanh từ bên ngoài.
Ngôn Tích tụt xuống giường, dòm quanh dòm quất không thấy đôi dép đâu, cô hoang mang hỏi Chiến Tiêu: "Giày của em đâu rồi?"
Chiến Tiêu là người bế cô từ phòng Dạ Thừa sang đây, giày của cô dĩ nhiên vẫn nằm bên đó.
Đợi Ngôn Tích tươm tất bước ra, Tinh Bách đã đứng đợi sẵn ngoài sân.













