Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 152: Nuôi ong trong không gian đất đen
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Dạ Thừa ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Ong bọn ta bắt được đều nhốt trong lồng sắt do Bác Dĩ làm, nên vẫn phải để cậu ấy vào thả ong ra thôi."
Ngôn Tích gật đầu đồng ý: "Vậy được, chúng ta vào nhà đi."
Mọi người gật đầu, lần lượt bước vào nhà. Ngôn Tích đưa tay ra, bảo họ nắm lấy tay mình, chỉ trong nháy mắt, khung cảnh xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.
Bác Dĩ bưng lồng ong, bước chân loạng choạng suýt ngã. Nhìn cảnh vật biến đổi chóng mặt, lòng cậu không khỏi kinh ngạc.
Khâu Trạch vỗ vai Bác Dĩ giục: "Mau thả ong ra đi, mấy cây bông nở hoa rồi kìa, để ong bay ra lấy mật."
Bác Dĩ "ừ ừ" mấy tiếng, chuẩn bị mở lồng.
Dạ Thừa dặn dò: "Đem lồng ra xa một chút, mấy con ong này đang hoảng sợ, lỡ bay lung tung lại làm Tích Tích bị thương."













