Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 147: Bông gòn to bằng hai nắm tay
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Dạ Thừa có chút không hài lòng khi nàng dùng từ "các anh".
Trước kia chỉ có mỗi mình hắn, giờ lại biến thành các anh.
Những chuyện này, bọn họ đã không thể thay đổi, chỉ có thể từ từ thích nghi, từ từ chấp nhận.
Hắn nói: "Mùa tuyết rơi rất lạnh, cũng cần chuẩn bị cho nàng những tấm da thú dày dặn hơn, để nàng qua mùa đông."
Ngôn Tích nghĩ đến bọn họ nói tuyết rơi vào mùa tuyết rơi còn cao hơn cả người nàng.
Ngôn Tích thầm đoán, lúc đó chắc phải âm ba bốn mươi độ, hoặc năm sáu mươi độ.
Cho nên quả thật phải chuẩn bị thêm nhiều đồ giữ ấm.













