Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 144: Hồ nước dưới chân núi, cá nhiều lắm sao?
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Dạ Thừa giáng một cú tát "yêu" vào đầu Khâu
Trạch, gằn giọng: "Từ giờ cấm tuyệt đối trò
lôi Ngôn Tích xuống nước mây mưa."
Lần đầu tiên mây mưa trong "quả cầu băng", Ngôn Tích đã bị ốm liệt giường.
Lần thứ hai dưới đáy hồ cùng Khâu Trạch tuy bình yên vô sự, nhưng thói quen này phải bỏ ngay và luôn.
"Ta... ta chỉ nghĩ dưới nước thì giấu được mùi của cô ấy thôi mà! Thôi được rồi, ta biết rồi!" Khâu Trạch xoa xoa cục u trên đầu, ra vẻ oan ức.
Bị Dạ Thừa lườm cho rách mặt, hắn đành cun cút hứa hẹn sẽ chừa cái thói ngông cuồng này.
Hắn cũng thừa biết Ngôn Tích mong manh dễ vỡ, cần được nâng niu chăm sóc cẩn thận.
Những lời Dạ Thừa nói khiến Bác Dĩ sững sờ.
Hóa ra Ngôn Tích cũng có chút tình cảm với cậu.













