Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 142: Mùa "dâu rụng" và nỗi khổ khó nói
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Về phần Khâu Trạch, sau khi bế Ngôn Tích lao như bay về nhà.
Hắn nhảy phốc lên khoảng sân trước nhà, thông báo khẩn cấp với Dạ Thừa và Chiến Tiêu đang mải miết nghiên cứu cách nung ngói: "Ngôn Tích hình như bệnh rồi, cô ấy kêu đau bụng."
Dạ Thừa và Chiến Tiêu tức tốc buông việc, chạy lại ngay.
Bác Dĩ đang lúi húi dựng nhà tre gần đó cũng nhảy một phát sang sân nhà họ, hốt hoảng:
"Ngôn Tích sao thế?"
Dạ Thừa tiến lại gần, hít hà mùi hương quanh
Ngôn Tích. Hắn nhận ra mùi của Khâu Trạch nồng nặc, pha lẫn mùi máu tanh ngai ngái phát ra từ người cô.
Dạ Thừa đón lấy Ngôn Tích, tiện chân giáng cho Khâu Trạch một cú đá văng ra xa, mặt mày lạnh tanh: "Ngươi lại làm nàng bị thương rồi à, chán sống rồi sao?"
Khâu Trạch lồm cồm bò dậy, thanh minh: "Ta đâu có làm cô ấy bị thương, ban nãy làm gì có mùi máu."













