Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 132: Từ nay cạch đến già cái vụ đón đưa trẻ mầm non
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Ngôn Tích vẫn luôn giữ thói quen ăn trưa.
Cô nhóc Thiên Việt như bị Dạ Thừa "bỏ bùa", cứ bám dính lấy hắn không rời nửa bước. Hắn đi đâu, cô nhóc tót theo đó.
Ngôn Tích thấy vậy chỉ biết cười xòa, cô dắt tay Chiến Hữu vào bếp.
Cô dùng chiếc bát gỗ múc một bát nước giếng cho cậu bé giải khát.
Vừa nhấp một ngụm, Chiến Hữu nhận ra ngay đây chính là thứ nước thần kỳ mà sư phụ đã cho cậu uống hôm qua.
Cậu bé lại nhớ đến cơn "chạy re kèn" sau khi uống thứ nước này tối hôm đó.
Lúc ấy, cậu bé phải vắt chân lên cổ chạy thục mạng về nhà.
Suýt chút nữa là "bậy" luôn ra quần áo da thú rồi.
Nhưng sau đó, cơ thể cậu nhẹ nhõm hẳn đi, cứ như trút được ngàn cân gánh nặng. Trước đây mới đi vài bước đã thở dốc, nay chạy một mạch về nhà mà vẫn tỉnh queo.













