Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 13: Rời đi
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Ngôn Tích lại không hề muốn giải thích với hắn, cô nói: "Anh cứ làm việc của anh đi, không cần bận tâm đến tôi, nhân lúc điện thoại vẫn còn pin, tôi sẽ chụp cho anh thêm vài tấm ảnh."
Dạ Thừa gật đầu cũng không thắc mắc thêm, nhanh chóng hoàn thành nốt chút công đoạn cuối cùng.
Hắn đưa chiếc túi đến trước mặt cô và nói:
"Nàng xem thử, có ổn không?"
"Ta đã lót thêm một lớp da rắn của ta ở bên trong, như vậy sẽ chắc chắn hơn."
"Nếu nàng muốn đổi túi khác, cũng có thể dùng da rắn của ta để làm, da rắn của ta bền hơn cái túi này của nàng."
Ngay cả khi đã tách rời khỏi cơ thể, độ dẻo dai của da rắn cũng không phải là thứ mà móng vuốt của thú nhân bình thường có thể cào rách được.
Ngôn Tích nhận lấy chiếc túi của mình, lật qua lật lại xem xét cẩn thận từ trong ra ngoài.













