Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 129: Nhận một người đồ đệ
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Trong ký ức, ngay cả mẹ cũng rất ít khi ôm cậu bé.
Bởi vì cậu bé thường xuyên ốm đau, phần lớn thời gian trong năm, đều sống ở trong gian nhà đất của lão vu y.
Lúc buồn chán liền học chút y thuật cùng với lão vu y không có con cái nối dõi, cũng chẳng có người kế thừa.
Lão vu y nói, nếu như cậu bé khỏe mạnh, thì bảo cậu bé đi nói với cha, để cậu bé theo lão học y.
Nhưng vì cậu bé cứ hơi mệt nhọc một chút là sẽ sinh bệnh, cho nên việc học y cũng chẳng học được gì nhiều.
Lúc này được một giống cái ôm vào lòng, Chiến Hữu ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát trên người Ngôn Tích, cảm thấy vô cùng sảng khoái và tỉnh táo.
Cậu bé nghểnh đầu lại gần Ngôn Tích, hít ngửi trên mái tóc của cô vài cái.
Ngôn Tích cũng mặc kệ cho cậu bé ngửi, bế cậu bé đi đến bên cạnh A Nam.













