Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 116: Đây là sự rộng lượng mà đệ nhất thú phu nên có
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Hai người trao nhau nụ hôn nồng cháy, quyến luyến không rời, mãi đến khi thở dốc mới buông nhau ra.
Ánh mắt giao nhau như có hàng ngàn tia lửa điện xẹt qua, Ngôn Tích nhỏ giọng hỏi:
"Muốn không?"
Nhớ ra điều gì đó, cô vội đẩy Dạ Thừa ra, xoay một vòng trước mặt hắn, hào hứng khoe: "Anh xem này, trên người em vẫn chỉ có mỗi thú văn của anh thôi. Thấy chưa? Em hứa rồi mà, em làm được rồi đấy."
Dạ Thừa bật cười gật đầu, kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy cô, thủ thỉ: "Đợi khi nào chúng ta xây xong ngôi nhà như ý nàng, nàng hãy kết đôi với họ nhé!"
Ngôn Tích ngớ người, đẩy hắn ra, kinh ngạc nhìn hắn.
Chẳng phải trước đây hắn rất ghét chuyện này sao?
Sao tự dưng lại chủ động nhắc đến?
Dạ Thừa tựa trán vào trán cô, dịu dàng nói: "Ta là đệ nhất thú phu của nàng, đây là sự rộng lượng mà ta phải có."













