Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 109: Một quả đổi một nụ hôn
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Hai người quay lại, Ngôn Tích đã cất gọn những thảo dược khác trong nồi vào.
Khâu Trạch đỡ Chiến Tiêu ngồi xuống chỗ mình hay nằm, rồi quay sang bế Ngôn Tích ra khỏi nồi.
Vừa ra ngoài, Ngôn Tích liền hỏi Khâu Trạch:
"Chiến Tiêu sao thế anh?"
"Sao là sao, sắp chết đói rồi chứ sao!" Khâu Trạch gắt gỏng đáp.
Ngôn Tích sững lại, vội vàng quay lại nồi, làm điệu bộ như đang tìm đồ, lấy ra một vốc trái cây rồi bước đến ngồi cạnh Chiến Tiêu. Cô dịu dàng nói, sợ làm tổn thương lòng tự trọng của gã: "Chiến Tiêu, anh ăn một chút đi, tôi còn nhiều lắm."
Chiến Tiêu vẫn nhắm nghiền mắt, không thèm hé môi.
Ngôn Tích quay sang nhìn Khâu Trạch cầu cứu.
Khâu Trạch quay ngoắt đi ra ngoài, buông một câu: "Ta đi xem mực nước đã rút bớt chưa."
Ngôn Tích cạn lời, cái tên thú nhân giống đực này đúng là chẳng trông cậy được gì.













