Xuyên Không Liên Sao, Được Bốn Vua Thú Chiều Chuộng Hết Mực – Chương 9: Leviathan cực kỳ ngạo kiều, khẩu thị tâm phi
Xuyên Không Liên Sao, Được Bốn Vua Thú Chiều Chuộng Hết Mực
"Đừng nghe hắn." Bạch Vi an ủi Fenrir: "Tôi đã hứa với anh điều gì thì sẽ không bao giờ nuốt lời."
Bạch Vi mỉm cười: "Tôi biết mà."
Đương nhiên cô biết hắn sẽ không rời bỏ cô, ít nhất là trong thời gian ngắn tới, điều này phải kể đến công lao của chuyên ngành tâm lý học mà cô từng theo đuổi ở thời hiện đại. Trong việc nắm bắt lòng người, cô vẫn có chút thiên phú.
Tranh thủ lúc Bạch Vi đang nấu bữa tối, Leviathan lên tầng hai tìm một phòng ngủ.
Nhìn căn phòng trống hoác đơn sơ, hắn nhíu mày nói: "Nhà họ Bạch không phải quý tộc của hành tinh Lam sao, sao cô ta lại nghèo đến mức ngay cả cái giường cũng không mua nổi vậy?"
Lucas đáp: "Theo điều tra của chúng ta, Bạch Vi thực sự khá đáng thương. Bởi vì cấp bậc thấp nên nhà họ Bạch không chấp nhận cô ta, đã sớm đuổi cô ta ra khỏi cửa rồi."
Leviathan nói: "Với tài lực của nhà họ Bạch, lại không nuôi nổi một giống cái sao? Dù là phế vật cũng không nên dậm chân tại chỗ ở cấp F không có chút tiến bộ nào chứ."
Lucas gượng gạo: "Có thể là tư chất quả thực quá tệ, trăm năm khó gặp..."
Leviathan không nói thêm gì, dặn dò Lucas đi bố trí phòng ốc cho mình.
Bạch Vi hầm súp xong rồi rán gà xong, dọn thức ăn ra là có thể cùng Fenrir ăn cơm rồi.
Leviathan luôn ở trên lầu ngửi thấy mùi thơm đặc thù, men theo mùi hương đi xuống phòng ăn, liền nhìn thấy Bạch Vi đang múc súp cho Fenrir, mùi hương chính là từ bát súp tỏa ra.
Hắn mặt không biểu cảm đứng đó, Bạch Vi cảm thấy áp lực rất lớn.
"Đây là cái gì?" Leviathan hỏi.
Bạch Vi: "Tôi không quen uống dịch dinh dưỡng nên tự chuẩn bị bữa tối."
Hơn nữa cô căn bản không hề tính toán phần của hắn, chỉ làm suất hai người cho mình và Fenrir.
"Ồ." Leviathan ngoài miệng tỏ vẻ không quan tâm, nhưng khi quay lưng đi dạ dày lại réo lên.
Bạch Vi: "..."
Leviathan: "..." Hắn cũng không biết tại sao cái mùi hương quyến rũ đó lại có thể khiến hắn thèm ăn đến vậy, rõ ràng hắn đã uống dịch dinh dưỡng rồi cơ mà!
Sắc mặt Leviathan trong nháy mắt trở nên cực kỳ khó coi.
Bạch Vi thăm dò hỏi: "Muốn ăn cùng không?"
"Nếu cô đã mở miệng mời..." Leviathan xoay người ngồi xuống, miễn cưỡng nói: "Vậy cũng không ngại nếm thử đồ ăn của người hạ đẳng một chút."
Bạch Vi: "..." Ngạo kiều cái rắm gì không biết.
Cô vẫn múc cho hắn một chén súp gà, gắp một miếng sườn.
Leviathan húp một ngụm nước súp đậm đà ngọt thịt, lại cắn một miếng sườn cốt lết giòn rụm cay tê tái. Mùi vị tuyệt hảo bùng nổ trong khoang miệng khiến động tác của hắn thoáng khựng lại.
Bạch Vi thấy Lucas bên cạnh hắn cũng đang âm thầm nuốt nước bọt, nghĩ bụng không đắc tội nổi, khách đến đều là khách, đành bấm bụng đưa ra thêm một phần nữa.
Lucas ăn xong bữa tối của cô, lập tức bị mua chuộc ngay tại chỗ, mức độ hảo cảm đối với cô đã thăng lên vài bậc.
Anh ta khen ngợi không tiếc lời: "Cái này cũng ngon quá đi mất! Đồ ăn ngài làm còn ngon hơn cả những nhà hàng cao cấp của Đế quốc chúng tôi, trong này đã bỏ những gì vậy?"
Bạch Vi: "Một ít hương liệu tôi tự chế."
Có trời mới biết cái nơi ngày nào cũng chỉ uống các loại dịch dinh dưỡng này đối với dạ dày người trái đất của cô không thân thiện đến mức nào. Hơn nữa những hương liệu, gia vị thông thường thì đắt đỏ kinh người, toàn dựa vào việc cô đi vào rừng dị thú tìm những khoáng chất có thể ăn được có mùi vị tương tự và cỏ cây để điều chế thành.
Lucas lại khen: "Hoàng tử, thật sự rất ngon đúng không!"
Leviathan đặt thìa xuống, khuôn mặt không biểu cảm ăn súp trong bát, giọng điệu nhàn nhạt: "Cũng tàm tạm."
Ngoài miệng khen ngợi là miễn cưỡng, nhưng động tác của tay thì không dừng chút nào.
Fenrir thu hết vào mắt, một lòng chỉ muốn bảo vệ Bạch Vi, nói thẳng: "Ăn đồ ăn do ngài ấy làm không mất tiền, không ngon thì đừng có cầm thìa lên ăn chén thứ hai, ăn chực ăn bám mà còn bày đặt làm cao."
Leviathan đặt bát xuống, híp mắt lại: "Ngươi tính là cái thá gì, dám nói chuyện với ta như vậy?"
Fenrir cũng không chịu yếu thế, móng vuốt sói đều thò cả ra rồi.
Bầu không khí căng thẳng như giương cung bạt kiếm, Bạch Vi lập tức nắm lấy tay Fenrir: "Đừng tính toán với anh ta, ngày mai tôi làm sủi cảo cho anh."
Fenrir rất khó chịu, nhưng vẫn ngoan ngoãn an tĩnh lại.
Thấy cô bảo vệ một tên nô lệ như vậy mà ngó lơ mình, trong lòng Leviathan cũng vô cùng khó chịu. Nhưng đồng thời hắn thực sự rất thích đồ ăn của Bạch Vi, thứ này ở tinh tế này là độc nhất vô nhị, hắn chưa từng nếm thử qua mùi vị này ở trong nhà hàng.
Hắn đột nhiên mở quang não, chuyển cho Bạch Vi một khoản tiền lớn, sau đó lạnh lùng nói: "Ta chưa bao giờ ăn của người ta mà không trả tiền. Để phân rõ ranh giới, chi phí ăn ở tại đây, bao gồm cả đồ ăn cô cung cấp, ta đều bao hết."
Quang não của Bạch Vi lập tức hiện lên thông báo nhận được mười triệu tinh tệ.
Sau khi đếm rõ số số 0 trên đó, biểu cảm của cô trong nháy mắt thay đổi, ngay cả ánh mắt nhìn Leviathan cũng dịu dàng hơn không ít, giọng điệu còn mang theo một tia dỗ dành: "Ngày mai tôi sẽ gói thêm nhiều sủi cảo, các loại nhân anh đều ăn thử một chút nhé."
Leviathan hất cằm lên, liếc nhìn Fenrir một cái.
Bây giờ ai mới là kẻ ăn chực ăn bám hả?
Fenrir mím chặt môi, điều này đã chạm đến nỗi đau của anh. Anh không giống Leviathan có gia thế và tiền bạc hùng hậu có thể thay đổi số phận nghèo khó của Bạch Vi, anh còn phải dựa dẫm vào Bạch Vi mới có thể đứng vững trên hành tinh Lam.
Điều này khiến lòng tự tôn của anh lập tức bị đả kích nặng nề.
Ăn xong, Fenrir giúp dọn dẹp nhà bếp, còn Bạch Vi thì điền xong đơn đăng ký rồi gửi hỏa tốc cho thương nhân mua thuốc để ông ta thay mặt nộp lên. Nhờ vào giấy chứng nhận là người có thể bào chế thuốc của thương nhân cùng với đơn đăng ký, cô sẽ được vào vòng sơ tuyển đầu tiên, chỉ chờ thông báo là được.
Bạch Vi tắm rửa xong xuôi, nghĩ đến việc Fenrir đêm nay vẫn cần xoa dịu, liền bước về phía phòng ngủ của anh.
Lúc cô đi ngang qua phòng của Leviathan, cửa phòng mở hé, Lucas đang đứng ở cửa. Toàn bộ phòng ngủ đã trở nên vô cùng xa hoa thoải mái, còn có một lớp màn bảo vệ màu lam nhạt bao phủ lấy xung quanh.
Bạch Vi nhìn thoáng qua. Ở giữa phòng có một chiếc bồn tắm hình vỏ sò khổng lồ sang trọng. Leviathan đang nhắm mắt tĩnh dưỡng trong bồn tắm, nửa thân dưới hiện ra hình dạng nhân ngư hoàn mỹ, chiếc đuôi cá vương miện bạc đong đưa trong nước, thần thánh không thể xâm phạm.
Lucas chặn ở cửa, cười hì hì với Bạch Vi: "Hoàng tử của chúng tôi gần đây dị năng đang trong kỳ cuồng bạo, nếu không có màn chắn bảo vệ, tôi e rằng ngài ấy sẽ nhân cơ hội đánh lén."
"Ồ." Bạch Vi gật đầu.
Lucas thấy cô định đi, nghĩ ngợi rồi lại nói: "Với sức mạnh của ngài chắc chắn không xoa dịu nổi Hoàng tử của chúng tôi, nếu sau này có yếu tố bất khả kháng nào, tôi có thể sẽ mời tiểu thư Bạch Lâm qua đây một chuyến, mong ngài đừng để bụng."
Bạch Vi: "Tùy ý."
Cô thoạt nhìn thực sự không hề để tâm chút nào, Lucas có chút bất ngờ.
"Fenrir." Bạch Vi đẩy cửa bước vào phòng ngủ của Fenrir, lúc này tiếng nước trong phòng tắm vừa mới tắt.
Cô đang chuẩn bị mở lời thì cửa phòng tắm mở ra.
Và rồi những lời định nói đều nghẹn lại trong cổ họng cô.
Fenrir trần truồng bước ra. Mái tóc ngắn màu xám bạc ướt sũng rủ xuống, những giọt nước men theo đuôi tóc trượt xuống, dọc theo chiếc cổ dài lan xuống xương quai xanh, chảy qua lồng ngực và những khối cơ bụng rõ ràng từng múi.
Ánh mắt Bạch Vi không khống chế được mà đuổi theo giọt nước ấy.
Nó trượt qua lồng ngực săn chắc của anh, đi dọc theo những rãnh sâu của cơ bụng trượt xuống đường nhân ngư, cho đến tận cùng...
Đầu óc Bạch Vi "ong" lên một tiếng, cả người sắp cháy khét đến nơi rồi.
Cô lập tức quay ngoắt người nhìn ra ngoài cửa sổ. Đáng tiếc, cửa sổ ban đêm dưới tác dụng của ánh đèn lại hệt như một chiếc gương, phản chiếu trực tiếp thân hình khỏa thân mạnh mẽ hoàn hảo của Fenrir đang đi về phía cô.
Vật khổng lồ không thể bỏ qua ở giữa hai chân anh thật sự lớn đến đáng sợ!
Cô chưa bao giờ nhìn thấy kích thước nào thô to như chai nước khoáng thế kia!













