Xem Mắt Nhầm Bàn, Cưới Vội Nữ Tổng Tài – Chương 8: Người phụ nữ cần đẹp chứ không cần mạng!
Xem Mắt Nhầm Bàn, Cưới Vội Nữ Tổng Tài
Trần Tuấn Sinh vội vàng đi tới trước mặt Tần Minh Nguyệt, muốn đỡ cô dậy.
Thế nhưng bàn tay vươn tới trước mặt người phụ nữ này lại khựng khựng dừng lại.
Người phụ nữ này chính là một ngọn núi băng!
Anh đâu dám tùy tiện đụng vào cô.
Thế nhưng nhìn trán cô không ngừng rỉ ra những giọt mồ hôi lạnh to như hạt đậu, cả người dường như bất động, Trần Tuấn Sinh cuối cùng vẫn lấy hết dũng khí bế xốc cô lên.
Ngoài dự đoán của anh, người phụ nữ này rất nhẹ!
Vóc dáng cao tầm một mét bảy mươi hai, vậy mà e là chỉ tầm năm mươi cân.
"Đừng... Đừng chạm vào tôi!"
Tần Minh Nguyệt tuy sắc mặt đau đớn, ánh mắt vẫn vô cùng sắc bén như một chiếc dao găm lạnh lẽo.
Cô từ nhỏ đã ghét tiếp xúc với đàn ông, càng miễn bàn đến chuyện bị đàn ông bế lên!
Khoảnh khắc này, toàn thân không kìm được mà nổi hết gà xối mỡ.
Trần Tuấn Sinh cảm nhận được sự lạnh lẽo của cô, hoàn toàn không dám nhìn vào mắt cô, nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống ghế sofa, trực tiếp nói: "Cô nhìn cô xem, chắc chắn là do ăn uống không điều độ trong thời gian dài dẫn đến viêm dạ dày cấp tính rồi!"
Tần Minh Nguyệt hơi run lên, ngày đầu tiên ở chung, người đàn ông này vậy mà đã biết căn bệnh mạn tính của cô sao?
Ngay giây tiếp theo, Trần Tuấn Sinh nhẹ nhàng vén váy ngủ của cô lên.
"Anh... Anh làm gì thế? Muốn chết sao?"
Tần Minh Nguyệt không biết lấy đâu ra sức lực, nhanh chóng vặn ngược cánh tay anh.
Là tiểu thư nhà họ Tần, cô từ nhỏ đã luyện võ, tuyệt đối không phải loại phụ nữ để đàn ông dễ dàng bắt nạt và sàm sỡ!
Trần Tuấn Sinh đau đớn nhưng không phản kháng, nhẹ nhàng nghiến răng nói: "Tôi giúp cô làm dịu cơn đau!"
Đồng thời trong lòng chửi thầm, người phụ nữ xinh đẹp như thế này sao lại chẳng có chút nữ tính nào vậy cơ chứ?
"Anh... Anh chẳng phải là bác sĩ phụ khoa sao? Còn biết xử lý mấy cái này nữa à?"
Tần Minh Nguyệt bán tín bán nghi.
Chỉ là giây tiếp theo, vùng bụng cô lại truyền đến những cơn đau dữ dội, bất đắc dĩ phải buông tay Trần Tuấn Sinh ra, một lần nữa ôm lấy bụng dưới.
"Nếu cô không tin, tôi gọi cấp cứu 115 cho cô, cô ráng chịu đau đến tận bệnh viện nhé!"
Trần Tuấn Sinh cũng không muốn lấy mặt nóng dán mông lạnh, cầm điện thoại lên định bấm số.
Thế nhưng thấy Tần Minh Nguyệt đau đến mức không kìm được mà co quắp người lại, anh cuối cùng vẫn vứt điện thoại sang một bên, ngồi xổm xuống trước mặt cô.
Tần Minh Nguyệt cảm nhận được bàn tay ấm áp của anh đang vén váy ngủ của cô lên, nhưng cô không hề ngăn cản.
Một là, không ngăn cản nổi.
Hai là, tạm thời tin người đàn ông này một lần!
Nếu phát hiện anh ta thuần túy là muốn nhân cơ hội chiếm tiện nghi, sau chuyện này cô nhất định sẽ làm cho anh ta phải hối hận không kịp!!
Trần Tuấn Sinh không kìm được mà nhìn đôi chân ngọc ngà của cô, quả thực trắng ngần không một vết xước.
Khoảnh khắc váy ngủ được vén lên, anh thậm chí theo bản năng nuốt nước bọt một cái.
Đây là cảm giác cả đời này anh chưa từng trải qua, tại sao tim lại đập nhanh đến thế?
Vô tình nhìn thấy đường cong hơi gồ lên được che chắn bởi chiếc quần lót cotton, lại có một cảm giác khô cổ khát nước!
Ở bệnh viện, anh đã nhìn qua rất nhiều người phụ nữ không mặc quần áo, nhưng không có một người phụ nữ nào có thể mang lại cho anh sự thu hút mạnh mẽ đến thế.
Chiếc quần lót cotton của Tần Minh Nguyệt rõ ràng chẳng hề quyến rũ chút nào, nhưng anh vẫn không kìm được mà nhìn thêm một cái.
Thế nhưng giây tiếp theo, anh vẫn vội vàng xoa hai bàn tay vào nhau, dùng nhiệt độ trong lòng bàn tay để sưởi ấm vùng bụng của Tần Minh Nguyệt.
"Ưm——"
Tần Minh Nguyệt cảm nhận được một luồng khí ấm áp, vùng bụng đang đau lạnh đột nhiên dễ chịu hơn rất nhiều.
Trần Tuấn Sinh lặp lại vài lần xong liền bắt đầu xoa bóp và bấm huyệt ở vùng bụng dưới của cô.
Vùng bụng của người phụ nữ này không những không có chút mỡ thừa nào mà còn có một cảm giác săn chắc, xem ra là một người phụ nữ vô cùng kỷ luật, bình thường nhất định có tập thể dục.
"Anh, anh dùng thủ pháp gì thế?"
Tần Minh Nguyệt nhẹ nhàng cắn môi hồng, tò mò hỏi.
Trước đây cô cứ bị đàn ông đụng vào một cái là sẽ sinh ra cảm giác cực kỳ chán ghét.
Lần này, cảm giác chán ghét tuy vẫn còn nhưng lại xen lẫn sự dễ chịu và ngượng ngùng, làm cho nét mặt cô vô cùng phức tạp.
"Đông y, Cửu Dương Chỉ Áp."
Trần Tuấn Sinh thản nhiên trả lời, không dám ngẩng đầu nhìn vào mắt cô.
Thế nhưng ánh mắt anh lại không kìm được mà nhìn thêm nửa thân dưới của Tần Minh Nguyệt một cái, vóc dáng của người phụ nữ này quả thực hoàn hảo!
Đây là hành vi theo bản năng của anh chứ không phải là háo sắc, là hành vi thưởng thức xuất phát từ sự tò mò trong lòng!
Một người đàn ông chưa bao giờ sinh ra tơ tưởng với cơ thể phụ nữ, đột nhiên cảm thấy cơ thể phụ nữ có sức hút, hành vi thưởng thức trong tiềm thức.
Tần Minh Nguyệt lại thu hết từng cử động của anh vào trong mắt.
Hừ, người đàn ông này lòi đuôi cáo ra rồi đúng không?
Trước khi kết hôn thì giả vờ làm quân tử tào lao, thực chất thiên hạ quạ nào mà chẳng đen như nhau, người đàn ông nào mà chẳng háo sắc?
"Đã dễ chịu hơn chút nào chưa?"
Trần Tuấn Sinh đột nhiên hỏi.
"Không đau nữa rồi, mau dời tay anh ra!"
Tần Minh Nguyệt lạnh lùng dặn dò.
Trần Tuấn Sinh theo bản năng dời tay ra, thế nhưng đột nhiên lại nghĩ tới điều gì đó liền nói: "Tôi là chồng cô, lại đang chữa bệnh cho cô, cô không nên bài xích tôi như thế chứ?"
Tần Minh Nguyệt nhẹ nhàng cắn môi dưới, hừ lạnh một tiếng.
Tại sao sự duy trì nòi giống của loài người lại bắt buộc phải có hành vi nam nữ cơ chứ?
Mấy người phụ nữ khác lẽ nào không cảm thấy như thế này rất gượng gạo, rất không thoải mái sao?
"Tôi đi nấu chút gì đó cho cô ăn, nhớ kỹ sau này đừng có để bụng đói mà tăng ca nữa."
Trần Tuấn Sinh dặn dò xong liền đứng dậy.
"Đây là lời dặn dò của bác sĩ hay là lời nhắc nhở của người chồng?"
Tần Minh Nguyệt lạnh lùng hỏi.
"Cái này quan trọng lắm sao?"
Trần Tuấn Sinh buồn cười, người phụ nữ này cũng quá chi li rồi đấy!
Tần Minh Nguyệt không trả lời mà kiêu ngạo nói: "Trước 11 giờ tôi phải nghỉ ngơi, quá giờ này thì đừng có quấy rỗ tôi nữa!"
Trần Tuấn Sinh đảo mắt cười khổ, sống chung với quản lý cấp cao của doanh nghiệp còn nghiêm ngặt hơn cả đi làm ở bệnh viện.
Mười phút sau, Trần Tuấn Sinh đã nấu xong một bát mì trứng, gõ cửa phòng Tần Minh Nguyệt.
Tần Minh Nguyệt mở cửa phòng, ánh mắt có chút kinh ngạc!
"Đồ ăn anh mua sao? Một gã đàn ông như anh mà cũng biết nấu ăn à?"
"Nhà bếp của cô còn sạch hơn cả mặt cô nữa, không phải đồ ăn tôi mua thì lẽ nào trên trời rơi xuống?"
Trần Tuấn Sinh trực tiếp mang bát mì trứng vào trong, đặt lên bàn trong phòng cô, dặn dò: "Ăn lúc còn nóng đi, dạ dày của cô không thể ăn đồ lạnh được đâu."
"Anh đang dạy tôi làm việc đấy à?"
Tần Minh Nguyệt nửa cười nửa không, thật sự không quen trong nhà có thêm một người đàn ông, đến cả mẹ cô cũng chưa từng dặn dò cô những lời này, vậy mà lại thốt ra từ miệng anh ta!
Đường đường là nữ tổng tài của Tập đoàn Thiên Cương, ai dám dạy cô cách làm việc cơ chứ?
Trần Tuấn Sinh lại đột nhiên mạnh mẽ: "Đây là lời dặn dò mang tính thiện chí, đừng quên cô là vợ tôi, lại càng là một bệnh nhân! Bắt buộc phải nghe theo lời tôi!"
Tần Minh Nguyệt không kìm được mà nhíu mày nhìn người đàn ông này.
Rốt cuộc vẫn không tranh cãi với anh, nhưng nhìn thấy bát mì trứng rẻ tiền đó cô lại không kìm được mà nhăn mặt!
"Mấy cái thứ này mà cũng ăn được sao?"
"Ăn không chết cô đâu! Cô mà không ăn, tiếp tục để bụng rỗng đến tận sáng mai thì đối với dạ dày lại là một sự tổn hại đấy!"
Trần Tuấn Sinh có chút mất kiên nhẫn, người phụ nữ này rốt cuộc là buông thả đến mức nào cơ chứ?
Tần Minh Nguyệt rốt cuộc vẫn gắp một gắp nhỏ, chậm rãi nhai.
Nét mặt đột nhiên hơi run lên.
"Không ngờ cái thứ này ăn cũng khá ngon đấy chứ!"
"Thỉnh thoảng buổi tối ăn một bữa chắc là không béo lên đâu nhỉ?"
Tần Minh Nguyệt lần đầu tiên cảm thấy trong nhà có thêm một người đàn ông cũng có chút điểm tốt, cảm giác này không giống như người ở thuần túy!
Thấy nét mặt của cô, nghe thấy lời cô nói, Trần Tuấn Sinh không biết nên buồn cười hay nên tức giận nữa.
Người phụ nữ này suy cho cùng vẫn là một người phụ nữ!
Tuy cô không thích đàn ông nhưng vẫn rất coi trọng vóc dáng của mình, cũng giống như bao người phụ nữ khác, cần đẹp chứ không cần mạng mà!
"Tôi ăn xong rồi, như thế này được chưa?"
Tần Minh Nguyệt chỉ ăn hai miếng nhỏ liền đặt đũa xuống, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Trần Tuấn Sinh hỏi.
Dáng vẻ đó chẳng khác nào bệnh nhân hỏi bác sĩ cả.
Trần Tuấn Sinh: "..."
Trên đời này sao lại có người phụ nữ khó chung sống đến thế cơ chứ?
Anh cố tình làm đồ ăn khuya cho cô, cô chỉ ăn tượng trưng có hai miếng nhỏ như thế này sao?
Thế nhưng Trần Tuấn Sinh thực sự bó tay với cô, nén một cục tức, bưng bát đũa quay người bỏ đi.
"Đúng rồi!"
Sắp đi tới cửa, Trần Tuấn Sinh mới đột nhiên nói: "Khi nào cô rảnh? Có thể cùng tôi về nhà một chuyến được không, mẹ tôi muốn gặp cô!"
Lời vừa thốt ra, tâm trạng anh đột nhiên trở nên căng thẳng.













