Xem Mắt Nhầm Bàn, Cưới Vội Nữ Tổng Tài – Chương 19: Tần đại tiểu thư bị đàn ông đè lên người!
Xem Mắt Nhầm Bàn, Cưới Vội Nữ Tổng Tài
"Hùng Gia, tôi biết ông và anh em cũng cần miếng ăn! Nhưng chuyện nào ra chuyện đó, tiền này không nên do tập đoàn Thiên Cương bỏ ra."
Lăng Vũ nói đến đây, Hùng Gia quả nhiên gân xanh nổi lên.
Tuy nhiên Lăng Vũ lại đột nhiên chuyển hướng câu chuyện:
"Nhưng ông chủ của chúng tôi thông cảm cho các người nên đồng ý cho các người ba triệu, coi như là làm quen kết bạn với các người!"
"Chuyện này——"
Hùng Gia lập tức đồng tử co rút, nét mặt đầy xúc động.
Đàn em của ông ta cũng vui mừng nhìn nhau, không ngờ ông chủ tập đoàn Thiên Cương lại biết điều thế nha!
Nào ngờ Lăng Vũ lén lút xén mất tiền của bọn họ, bây giờ bọn họ còn liên tục gọi người ta là anh em cơ đấy.
Đúng là kiểu bị người ta bán đi mà vẫn còn đếm tiền giúp người ta!
"Được, sảng khoái, cái gã bạn này của tập đoàn Thiên Cương gã nhận, nào! Cùng anh em cạn một ly!"
Hùng Gia chủ động kính rượu Lăng Vũ, rõ ràng đã bị đối phương hoàn toàn khuất phục.
"Cạn!"
Lăng Vũ xuất thân quân ngũ, uống rượu mạnh cũng chẳng biết sợ là gì.
Đàn em của Hùng Gia cũng là loại coi trọng nghĩa khí, thấy Lăng Vũ sảng khoái như vậy cũng kính anh là một đấng nam nhi nên lần lượt đến kính rượu.
Thấy Lăng Vũ hết ly này đến ly khác rượu mạnh chui vào bụng mà vẫn mặt không biến sắc, Hùng Gia lại càng kiêng nể anh thêm vài phần!
Người đàn ông này không dễ chọc đâu.
Cho nên làm bạn được thì tốt nhất đừng làm kẻ thù!
Nửa tiếng sau, Tần Minh Nguyệt cuối cùng đã tới vũ trường Thiên Đường, vội vã bước xuống xe.
Phía sau đi theo bốn vệ sĩ chuyên nghiệp.
Ánh mắt cô lạnh tùng, khí chất ngời ngời.
Nhìn thấy mỹ nhân như thế này, thế trận như thế này, những người đàn ông bên ngoài vũ trường lần lượt tản ra hai bên, chỉ dám nhìn cô bằng ánh mắt chú ý.
Đây thế mà là bông hồng có gai nha!
Tần Minh Nguyệt chẳng buồn nhìn người bên cạnh lấy một cái, đi thẳng vào trong vũ trường.
Cô chưa bao giờ căng thẳng vì một người như thế này, đặc biệt lại còn là một người đàn ông, ngay cả bản thân cô cũng thấy không thể tin nổi!
Bốn vệ sĩ phía sau lần đầu tiên nhìn thấy nữ tổng giám đốc băng sơn như thế này cũng cực kỳ tò mò!
Tần đại tiểu thư rốt cuộc là đến đây cứu ai thế?
Chỉ là ngay giây tiếp theo, Tần Minh Nguyệt liền dừng bước, đôi mắt đẹp định tiêu, lặng lẽ nhìn hai người từ cổng vũ trường bước ra.
Lăng Vũ khoác tay lên vai Triệu晓Đông, ngậm một điếu thuốc, đi đứng có chút xiêu xiêu vẹo vẹo.
Anh không chỉ bị thương mà còn một hơi uống hơn hai mươi ly rượu ngoại sáu mươi độ, bây giờ ngấm rượu rồi, anh mà còn có thể đi đứng bình thường được thì đúng là siêu nhân rồi!
Mãi đến khi nhìn thấy phía trước có một mỹ nhân chân dài đứng đó, Triệu晓Đông mới giật thót mình, ngẩng đầu nhìn thấy khuôn mặt của Tần Minh Nguyệt xong thì cả người không chớp mắt nổi lấy một cái, bước không nổi lấy một bước.
Thật không ngờ trên đời lại còn có người đẹp hơn cả Liễu Y Y nha!
Lăng Vũ thấy Triệu晓Đông đột nhiên dừng lại mới từ từ ngước mắt, nhìn thấy mỹ nhân lạnh tùng Tần Minh Nguyệt này xong thì toàn thân run lên, hơi rượu cũng tỉnh đi vài phần.
Cả hai đều không nói gì, cứ thế lặng lẽ bốn mắt nhìn nhau!
Triệu晓Đông tuy không biết Lăng Vũ và Tần Minh Nguyệt có quan hệ gì, nhưng nhìn thấy cảnh tượng này anh ta cũng lập tức biết điều mà lén lút chuồn mất.
Bốn vệ sĩ không nhận được dặn dò của Tần Minh Nguyệt cũng không dám tiến lên!
Ngay giây tiếp theo, Lăng Vũ đột nhiên đứng không vững.
Tần Minh Nguyệt vô thức bước tới đỡ lấy anh, đôi tay ngọc lập tức cảm nhận được một luồng ấm áp.
Cánh mũi nhỏ nhắn vô thức hít hít, lại toàn là mùi máu!
Xem ra người đàn ông này lại đi liều mạng với người ta rồi!
"Anh không sợ chết thật đấy à?"
Tần Minh Nguyệt lông mày nhíu chặt, lạnh tùng quát mắng, trong lòng không biết là cảm giác gì.
"Haha, bây giờ tôi chẳng phải vẫn sống nhăn răng ra đấy sao?"
Lăng Vũ tảng đá trong lòng đã được trút bỏ nên cất tiếng cười lớn.
Thấy dáng vẻ này của anh, Tần Minh Nguyệt vô thức thở dài lắc đầu, thật chẳng có cách nào với người đàn ông này, ban đầu cô chỉ tiện miệng nói thế thôi, ai mà ngờ người đàn ông này vì một câu nói của cô mà làm đến mức độ này!
Bốn vệ sĩ nhìn thấy nữ tổng giám đốc băng sơn lại đích thân đỡ lấy người đàn ông đó thì càng kinh ngạc đến mức ngơ ngác.
Ai mà chẳng biết Tần tổng có bệnh ghét đàn ông, bình thường bắt tay với đàn ông cũng cực kỳ hiếm hoi, bây giờ lại còn một tay ôm lấy người đàn ông đó, đơn giản là kỳ quan thế giới nha!
Không chỉ có vậy, ngay giây tiếp theo, Tần Minh Nguyệt dùng một ánh mắt liền bảo bọn họ rút lui!
Cô vẫn không muốn để Lăng Vũ biết thân phận cụ thể của mình.
"Ghi nhớ việc cô đã hứa với tôi đấy, dự án thành công rồi phải về nhà tôi gặp mẹ tôi đấy nhé!"
Lăng Vũ có chút nửa say nửa tỉnh nói.
"Chỉ vì việc này mà anh lấy mạng ra liều?"
Tần Minh Nguyệt nhíu mày hỏi.
"Nếu không thì sao? Lấy được cô vợ mà đến dẫn về nhà cũng khó khăn thế này, tôi đúng là thất bại thật!"
Lăng Vũ tự giễu mỉm cười.
Anh cũng từng đọc không ít truyện tiểu thuyết người chồng ở rể hot trên mạng, nhưng lại cảm thấy bản thân còn thảm hơn cả mấy gã ở rể đó, ít ra thì mẹ của mấy gã ở rể đó đã từng gặp qua con dâu rồi.
Tần Minh Nguyệt thầm thở dài một tiếng, trong lòng lại không biết là cảm giác gì.
"Đúng rồi, tôi đã đàm phán xong với Hùng Gia rồi, chỉ cần cho bọn họ ba triệu là bọn họ lập tức cút ngay! Tôi tiết kiệm cho tập đoàn Thiên Cương được hai triệu, ông chủ chắc là sẽ khen cô đấy nhỉ?"
Lăng Vũ lại mỉm cười nói.
Tần Minh Nguyệt khinh khỉnh mỉm cười, người đàn ông này hóa ra tưởng trên cô còn có ông chủ cơ đấy?
"Được rồi, đừng có nói nhảm nữa! Dữ liệu và chuyện của công ty không được nói lung tung ra ngoài đâu đấy!"
Tần Minh Nguyệt ngắt lời Lăng Vũ, đón một chiếc xe taxi cùng anh về nhà.
Nào ngờ sau khi lên xe, người đàn ông này dưới tác dụng của cồn rất nhanh đã ngủ mê mệt như chết rồi, đến chung cư Vân Sơn Thi Ý, Tần Minh Nguyệt gọi thế nào anh cũng không tỉnh!
"Cô em, có cần tôi giúp không?"
Tài xế taxi là một người đàn ông trung niên, lúc nãy lái xe đã dọc đường thông qua gương chiếu hậu lén nhìn Tần Minh Nguyệt.
Loại mỹ nhân da trắng dáng đẹp như thế này trong đời lái taxi của ông ta mới là lần đầu tiên gặp phải nha!
Đặc biệt là bạn trai của cô ấy hình như đã say chết rồi, bản thân giúp cô ấy đưa người về nhà, không biết có cơ hội nào không nhỉ?
Loại tiên nữ này mà đụng vào được một phát thì kiếp này coi như mãn nguyện rồi nha!
Chỉ là ngay giây tiếp theo, ông ta nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng tuyết của Tần Minh Nguyệt, cùng với khí chất có thể đóng băng người khác liền tại chỗ rùng mình một cái.
"Không muốn chết thì đừng có nhiều chuyện!"
Tần Minh Nguyệt để lại một câu liền làm cho mọi ảo tưởng của tài xế tan thành mây khói, vội vàng lái xe chuồn mất.
Từ chối tài xế, Tần Minh Nguyệt một mình dìu Lăng Vũ về nhà.
Mặc dù cô từ nhỏ đã luyện võ nhưng sức lực của phụ nữ cũng chỉ đến mức đó thôi, trọng lượng của một gã to con như Lăng Vũ không phải là thứ mà phụ nữ bình thường có thể gánh nổi!
Vất vả lắm mới dìu được anh vào trong thang máy, lên đến tầng 17 chuẩn bị bước ra khỏi cửa thang máy thì cái gã say rượu Lăng Vũ này xiêu xiêu vẹo vẹo, đột nhiên kéo Tần Minh Nguyệt cùng ngã sầm xuống đất.
"Cái tên này!!"
Tần Minh Nguyệt nhẹ hơn Lăng Vũ hai hạng cân, cú ngã này không hề nhẹ chút nào, nằm bệt dưới đất, nét mặt đầy đau đớn.
Cô - Tần đại tiểu thư lừng lẫy lại bị một người đàn ông đè chặt lên người!
Không chỉ có vậy, người đàn ông này còn khắp người đầy mồ hôi hôi hám và mùi rượu, làm cho người có bệnh sạch sẽ như cô đầy vẻ chán ghét!
Đơn giản là không thể tha thứ!
Càng không ngờ tới là nghe thấy động tĩnh bên ngoài, Tần Thiên Cương - người vẫn canh giữ trong nhà lập tức dẫn theo vệ sĩ bước ra ngoài.
Nhìn thấy cảnh tượng ở cửa thang máy, miệng của vệ sĩ Tần gia lập tức há rộng thành một quả trứng đẻ!
Trời đất ơi! Có nhầm không đấy?
Đây là Tần đại tiểu thư sao?
Cô ấy lại bị một người đàn ông đè lên người??
"Nhìn cái gì? Mau giúp tôi đỡ cái gã này dậy!"
Tần Minh Nguyệt một ánh mắt làm cho vệ sĩ sợ tới mức vội vã chạy lon ton tới.
"Không được đỡ!"
Tần Thiên Cương lại một tiếng quát dừng lại.
Trong lòng ông đang mừng thầm đấy chứ!
Ông luôn lo lắng về bệnh ghét đàn ông của Tần Minh Nguyệt, chết cũng không chịu cho Lăng Vũ đụng vào một cái, nào ngờ tối nay lại nhìn thấy cảnh tượng kích động lòng người như thế này.
Mặc dù không phải cháu gái tự nguyện, nhưng đây thế mà là lần đầu tiên cháu gái tiếp xúc thân mật với đàn ông như thế này nha!
"Ừm, khá lắm! Là một khởi đầu tốt! Tiếp tục phát huy! Haha..."
Tần Thiên Cương cười lớn, dẫn vệ sĩ đi mất, không làm phiền cháu gái và cháu rể tiếp tục bồi dưỡng tình cảm.
Tần Minh Nguyệt tức đến mức đó nha!
Nếu cái gã già đó không phải là ông nội ruột của cô thì cô đã cho ông biết tay rồi!
Ngay giây tiếp theo, cô dùng lực đẩy Lăng Vũ ra, nhưng vẫn chưa hạ hỏa, lại ngoảnh lại đá anh hai phát!
"Cho anh ngủ chết này! Cho anh ngủ chết này! Tối nay anh cứ ngủ chết ở bên ngoài đi!!"













