Vương phi không thể chọc vào, nàng ngũ hành chỉ thiếu… đức! – Chương 8: Ta Không Tin Ngươi Sẽ Thích Nàng Ta
Vương phi không thể chọc vào, nàng ngũ hành chỉ thiếu… đức!
Mộc Vân Thù thầm thở dài trong lòng.
Trước kia, Dung Cửu Tư và Tô Ngọc Tâm là một đôi kim đồng ngọc nữ được cả kinh thành công nhận, đúng kiểu trời sinh một cặp.
Tô Ngọc Tâm lại là tài nữ, mỹ nữ nổi danh trong kinh.
Một vị hôn thê xuất sắc như vậy, cuối cùng lại biến thành một kẻ thanh danh bết bát như nàng, đổi lại là nam nhân nào cũng phải nổi giận.
Trong mắt người ngoài, Mộc Vân Thù và Tô Ngọc Tâm so với nhau đúng là một trời một vực.
Tô Ngọc Tâm là mây trên trời, còn Mộc Vân Thù… chỉ là bùn dưới đất.
Vốn dĩ Thái hậu còn có chút không vui, nhưng sau khi nhìn thấy bộ dạng của Dung Cửu Tư, tâm trạng của bà lại tốt lên không ít.
Bà khẽ thở dài, làm ra vẻ khoan dung độ lượng:
“Ai gia già rồi, không quản nổi chuyện của đám trẻ các ngươi nữa.”
“Chuyện này từ nay về sau không được nhắc lại nữa.”
“Các ngươi ra ngự hoa viên ngắm hoa đi.”
Thái hậu vừa lên tiếng, mọi người liền lần lượt lui ra.
Trên đường đi ra ngoài, Mộc Vân Thù ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng như có như không.
Mùi hương ấy có chút cổ quái, nhưng nhất thời nàng lại không nghĩ ra rốt cuộc cổ quái ở đâu.
Vừa ra khỏi điện, Tô Ngọc Tâm đã không nhịn nổi nữa, lao tới trước mặt Dung Cửu Tư, hỏi:
“Vương gia, có phải có người ép ngài nhất định phải cưới Mộc Vân Thù không?”
Dung Cửu Tư lạnh nhạt đáp:
“Trên đời này, không ai có thể ép bổn vương làm bất cứ chuyện gì.”
Tô Ngọc Tâm rưng rưng nước mắt:
“Ta không tin… ta không tin Vương gia sẽ thích nàng ta!”
Gân xanh trên trán Dung Cửu Tư nổi lên.
Tim hắn nhói dữ dội — đó là dấu hiệu độc phát tác.
Theo thời gian tính ra, vốn dĩ phải đến cuối tháng hắn mới phát độc.
Không ngờ lần này lại phát tác sớm một cách bất thường.
Hắn phải lập tức rời khỏi hoàng cung.
Nếu không, hôm nay e rằng sẽ chết ngay tại đây.
Hắn lạnh giọng nói:
“Ngươi tin hay không không quan trọng.”
“Quan trọng là Vương phi hiện giờ của bổn vương là Mộc Vân Thù.”
“Còn nữa, tốt nhất ngươi cũng nên nhận rõ thân phận của mình.”
“Hiện giờ bổn vương là Vương thúc của ngươi.”
Sắc mặt Tô Ngọc Tâm lập tức tái nhợt, nàng không dám tin nhìn hắn.
Dung Cảnh Triệt trầm mặt đỡ lấy Tô Ngọc Tâm, không lên tiếng.
Trước mắt Dung Cửu Tư đã bắt đầu mờ đi.
Hắn cố nhịn cơn khó chịu, nói:
“Ái phi, chúng ta đi!”
Mộc Vân Thù đứng bên cạnh nhìn mà thầm than phục.
Về lý trí, nàng biết Dung Cửu Tư làm vậy là đúng.
Bây giờ hai bên đều đã thành thân, bối phận còn cách nhau một đời.
Nhưng về tình cảm mà nói…
Tên chó Dung Cửu Tư này quả thật lạnh lùng vô tình.
Tình nghĩa thanh mai trúc mã mà nói cắt là cắt!
Quá tàn nhẫn!
Lúc nàng đẩy xe lăn cho Dung Cửu Tư đi về phía trước, Tô Ngọc Tâm lại vùng khỏi tay Tam hoàng tử, chắn trước mặt hai người:
“Cửu Tư, sao ngươi có thể tàn nhẫn với ta như vậy?”
Mộc Vân Thù khẽ ho một tiếng, nhắc:
“Vương gia vừa nói rồi, ngươi phải gọi hắn là Vương thúc.”
Tô Ngọc Tâm đỏ mắt nhìn sang nàng, nghiến răng nghiến lợi:
“Mộc tiện nhân, ở đây không tới lượt ngươi nói chuyện!”
Mộc Vân Thù cũng không tức giận, chỉ cười híp mắt:
“Thục nữ ôn nhu thì không nói lời thô tục đâu nha, sẽ làm tổn hại hình tượng đấy.”
“Còn nữa, ta không tên là Mộc tiện nhân.”
“Ta tên là Mộc Vân Thù, ngươi có thể gọi ta là Vương thẩm.”
Tô Ngọc Tâm: “……”
Mộc Vân Thù lại nói tiếp:
“Cháu dâu à, ngươi chắn đường rồi, phiền nhường một chút nhé!”
Tô Ngọc Tâm chỉ cảm thấy hôm nay mình sắp bị nàng chọc cho tức chết, nghiến răng nói:
“Ta cứ không nhường đấy, ngươi làm gì được ta?”
Nàng biết với tính tình trước kia của Mộc Vân Thù, bị khiêu khích như vậy nhất định sẽ nhảy dựng lên.
Không ngờ Mộc Vân Thù chỉ khẽ cười:
“Ngươi thích đứng đây à? Vậy thì cứ đứng đi.”
Đối với người yêu mà không có được, nàng từ trước đến nay vẫn rộng lượng hơn vài phần.
Huống hồ, dù có là đồ ngốc cũng biết cãi nhau trong hoàng cung không phải chuyện khôn ngoan.
Mà nàng thì không ngốc.
Nàng lùi xe lăn của Dung Cửu Tư lại một chút, vòng qua Tô Ngọc Tâm rồi tiếp tục đi về phía trước.
Hành động của Mộc Vân Thù hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Tô Ngọc Tâm.
Nàng sửng sốt một chút rồi lại tiếp tục chắn trước mặt hai người.
Nàng nhìn Dung Cửu Tư, nói:
“Hôm nay ngươi không nói rõ thì đừng hòng đi!”
Lúc này tim Dung Cửu Tư đau dữ dội, đã sắp mất khống chế lý trí.
Hắn gắng giữ chút tỉnh táo cuối cùng, nói với Mộc Vân Thù:
“Đi!”
Lúc này Mộc Vân Thù cũng nhận ra sự bất thường của hắn, liền hỏi:
“Vương gia, người sao vậy?”
Dung Cửu Tư ngước mắt nhìn nàng.
Mộc Vân Thù giật mình kinh hãi.
Bởi vì đôi mắt hắn đỏ bừng, rõ ràng là độc đã phát tác.
Nàng lập tức chửi thầm trong lòng một câu thô tục.
Lúc này nàng không còn tâm trí đâu mà để ý tới Tô Ngọc Tâm nữa, vội đẩy xe lăn của Dung Cửu Tư rời đi.
Không ngờ mới đi được mấy bước, Tô Ngọc Tâm lại chắn trước mặt họ:
“Cửu Tư, ta không tin ngươi thật lòng thích Mộc Vân Thù!”
“Ngươi nói rõ cho ta, nếu không hôm nay ta với ngươi phải chết một người!”
Ban đầu Mộc Vân Thù còn thấy có chút áy náy thay nguyên chủ vì đã cướp mất Dung Cửu Tư.
Nhưng bây giờ thấy Tô Ngọc Tâm dây dưa không dứt như vậy, nàng chỉ thấy không ổn chút nào.
Dung Cửu Tư lúc này đang phát độc.
Bất kể hắn chết hay nổi điên giết người, người bị liên lụy chắc chắn cũng có nàng.
Nàng thật sự chỉ muốn đi cùng Dung Cửu Tư dạo một vòng trong cung, sau đó cầm tiền rời đi.
Nàng không muốn chết ở đây đâu!
Thế là nàng lập tức nói:
“Ngươi muốn chết thì tự mình đi chết đi!”
“Ta với Vương gia nhà ta còn phải ân ái vợ chồng, đầu bạc răng **** nữa!”
Nói xong, nàng lại điều chỉnh hướng xe lăn, định mau chóng ra khỏi cung.
Tô Ngọc Tâm lại trực tiếp nhào về phía Dung Cửu Tư:
“Ngươi đừng rời khỏi ta!”
Ngay giây tiếp theo, Dung Cửu Tư một tay đẩy văng Tô Ngọc Tâm ra, nắm chặt tay, gằn giọng:
“Đi!”
Mộc Vân Thù không dám chậm trễ, vội đẩy xe lăn đi.
Nhưng rồi nàng phát hiện…
Nàng đẩy không nổi xe lăn.
Nàng cúi đầu nhìn xuống, thấy Dung Cảnh Triệt đã dùng chân chặn bánh xe lại.
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn.
Hắn lại không thèm để ý đến nàng, chỉ nhìn Dung Cửu Tư:
“Vương thúc, người đây là…”
Hắn còn chưa nói xong, cánh tay của Dung Cửu Tư đã vươn ra, một phát bóp chặt cổ hắn.
Mộc Vân Thù: “……”
Không nói tiếng nào đã động thủ.
Đúng là người tàn nhẫn!
Dung Cảnh Triệt: “……”
Hắn sắp không thở nổi nữa rồi! Cứu mạng!
Mộc Vân Thù nhìn thấy Dung Cảnh Triệt bắt đầu trợn trắng mắt, lại nhìn đôi mắt đỏ ngầu của Dung Cửu Tư, trong lòng chỉ bật ra một câu:
Đệt!
Tô Ngọc Tâm từ dưới đất bò dậy, nhìn thấy cảnh đó thì hốt hoảng kêu lên:
“Cửu Tư, ngươi bị làm sao vậy? Mau buông tay!”
Nàng vừa nói vừa định lao tới kéo tay Dung Cửu Tư.
Không những không kéo ra được, ngược lại còn bị hắn tát văng đi một cái.
Mộc Vân Thù: “!!!!! ”
Hắn điên rồi sao?
Ngay cả thanh mai trúc mã của mình mà cũng đánh!
Nàng biết Dung Cửu Tư trúng độc rất nặng, nhưng không ngờ lúc độc phát lại hung tàn đến mức này!
Nếu hôm nay hắn thật sự giết Dung Cảnh Triệt trong hoàng cung…
Vậy thì nàng cũng xong đời theo!
Nàng hít sâu một hơi, quyết đoán rút kim thêu giấu ở bên tà váy, nhanh như chớp đâm vào mấy đại huyệt trên người Dung Cửu Tư.
Vài mũi kim hạ xuống, Dung Cửu Tư dần khôi phục được vài phần thần trí.
Mộc Vân Thù vội nói:
“Vương gia, mau buông tay ra!”
“Không buông nữa là sắp có án mạng thật đấy!”
Ngực Dung Cửu Tư vẫn đau nhói, nhưng đã không còn dữ dội đến mức không thể chịu được như lúc nãy.
Hắn có chút nghi hoặc nhìn Mộc Vân Thù một cái, ánh mắt sâu thẳm khó dò.
Mỗi lần độc phát, ngoài cơn đau tim dữ dội, hắn còn không thể kiềm chế được sự hung bạo trong lòng.
Chỉ đến khi thể lực cạn kiệt, hắn mới dừng lại được.
Đây là lần đầu tiên cơn độc phát tác của hắn bị ngoại lực cưỡng ép cắt ngang.
Mộc Vân Thù bị hắn nhìn đến mức trong lòng phát run.
Nàng không chắc lúc này hắn đã thật sự kiểm soát được cảm xúc chưa…
Cũng không biết liệu hắn có thuận tay đánh luôn cả nàng hay không.













