Vùng vẫy trong vòng tay anh – Chương 38: Nếu chị thật sự cảm ơn tôi thì đừng nói lung tung trước mặt Trương Hải, tôi cũng không muốn rước thù.
Vùng vẫy trong vòng tay anh
Lâm Thư Thư không cách nào chấp nhận nổi tình cảnh "bị chó cắn một cái", nhưng nói đến việc đi kiện cáo anh ta... thì lòng cứ đắn đo mãi, rốt cuộc chỉ đành cắn răng "mặc cho chó cắn."
Đến khi tan tầm, tiễn bệnh nhân cuối cùng khỏi cửa, cô từ từ nhắm mắt, nhoài người trên ghế, tinh thần hoảng hốt, đột nhiên, có tiếng vang lớn từ cửa sổ thủy tinh, kèm theo đó là những cơn gió buốt giá từ ngoài ùa vào, âm thanh ồn ào làm cô nhức tai. Nhíu mày, cô mở mắt nhìn ra ngoài, từng dải sóng nước đổ ào ào xuống không gian xanh ngắt, tráng lệ.
"Mưa rồi."
"Đúng thế, mưa rồi, sao chị còn chưa về?" Cao Khiết đứng ở cửa văn phòng, chậm rãi đi tới trước mặt cô.













