Vùng vẫy trong vòng tay anh – Chương 30: Mẹ kiếp, em đừng vờ vô tội nữa, em có dám nói trước đó không trêu chọc tôi không?
Vùng vẫy trong vòng tay anh
Trương Hải thả lỏng tay, Lâm Thư Thư đang đau đớn không biết lấy được sức lực từ đâu, nắm đấm như mưa nện vào lồng ngực vững chãi, rồi đến vai và cả hai cánh tay, "Cút ngay... Đồ cầm thú... khốn nạn..."
Anh thở dồn dập phát ra tiếng ồ ồ, gạt lọn tóc mai ẩm ướt dán lên khuôn mặt xinh đẹp, dưới thân bất ngờ thúc vào thật mạnh, đỉnh gậy thịt ma sát tâm hoa khiến đôi chân mày lá liễu nhíu lại, môi anh đào bật thốt tiếng rên rỉ đầy đau đớn, tội nghiệp, chọc người ta thương hại.
Trong lòng Trương Hải bừng lên một cơn tức tối không tên, anh nhìn chằm chằm đôi mắt ngấn lệ đẹp đến nao lòng, "Mẹ kiếp, em đừng vờ vô tội nữa, em có dám nói trước đó không trêu chọc tôi không?"













