Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vùng vẫy trong vòng tay anh – Chương 2: . Tuy rằng tôi không có năng lực, nhưng sẽ thật cứng rắn với cô

Vùng vẫy trong vòng tay anh

Tác giả: Mèo lười mê ngủ
Lượt đọc: 396
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tô Uyển Uyển nghiêng khuôn mặt trái xoan, vẻ mặt hoàn toàn kinh ngạc. Đợi đến khi thân hình cao lớn của anh chắn hết ánh sáng chiếu vào từ cửa sổ sát đất, nhốt cô vào thế giới bóng tối, đôi mắt to tròn của cô mới trợn to.

Tô Uyển Uyển quay người, muốn chạy ra khỏi cửa, nhưng thân mình cô còn chưa kịp động, cổ tay mảnh khảnh đã bị bàn tay to như một gọng kìm bằng sắt của Trương Hách tóm lấy. Anh nắm tay cô, đưa lên ngang ngực mình, vẻ mặt trong bóng tối vừa nặng nề vừa lạnh lùng, "Chạy đi đâu? Không phải nói là bảo cô cho cô cũng chịu liền? Tôi tự mình bước tới, cô chạy đi đâu vậy?"

"Tôi... Tôi chỉ đùa thôi... Thật sự, thật sự là đùa đó... Tổng giám đốc, anh buông tôi ra." Tô Uyển Uyển sợ hãi tột cùng. Cô cố gắng rút tay về, nhưng sức lực của hai người cách xa nhau. Cho dù cô có giãy dụa thế nào đi chăng nữa, cả thân người của Trương Hách vẫn đứng yên như một vách núi dựng đứng cao ngất, lù lù bất động.

"Trương Hách, anh mau buông tôi ra, buông tôi ra!" Cô bạo gan, đưa chân đá vào đầu gối anh. Một cái, hai cái, ba cái, chỗ nào cũng đá, nhưng anh vẫn cứ thờ ơ. Cô ngừng lại, hét lên một tiếng, "Trương Hách!"

Trương Hách lạnh lùng mà thâm độc, đôi mắt anh cứ bình thản, tựa như chẳng có việc gì xảy ra. Anh lẳng lặng nhìn cô, giống hệt đang nhìn một con tép nhãi nhép. Hồi lâu sau, đôi môi mỏng của anh mới cong nhẹ, "À ha... Ầm ĩ xong rồi đó hả?"

Trương Hách bước lại gần cô một bước, đôi giày da nện lên mặt đất, tạo thành những tiếng giậm chân lạnh như băng. Khí thế bức người của anh quá lớn, dần dần lại gần thân thể cô, khiến bước chân cô từ từ lùi lại. Anh càng không ngừng tiến tới, cô càng liên tục lùi lại, cho đến khi cả người đột ngột ngã xuống ghế sofa bọc da mềm mại, đầu cô đập vào mặt đệm trên ghế, mắt hoa cả lên, choáng váng.

Thân hình cường tráng của Trương Hách chắn ngang trước mắt cô. Anh tóm lấy cổ tay còn lại của cô, chậm rãi trói hai tay bằng cà vạt, quấn thật chặt. Kế đó, anh dùng một tay để đưa cổ tay bị trói của Tô Uyển Uyển lên quá đỉnh đầu, một tay linh hoạt chạm vào cổ áo.

"Cô ầm ĩ đủ rồi, bây giờ tới tôi."

Một tiếng "xoẹt" vang lên, áo quần mỏng manh ngày hè bị rách từ cổ tới nách. Da thịt như tuyết có màu trắng sữa, một góc áo ngực viền ren rơi vào mắt anh. Anh xé hết lớp áo bên ngoài, để lộ bầu ngực căng đầy, nhũ hoa đầy sức sống được che chở sau lớp áo ngực. Đôi mắt anh càng trở nên âm trầm, "Mở nút trước."

Tô Uyển Uyển còn muốn giãy dụa, "Trương Hách, anh đừng như vậy! Anh đang phạm pháp đó, mau buông tôi ra, tôi hứa sẽ không nói chuyện ngày hôm nay cho ai biết."

Cô chưa nói xong, nút cài áo ngực đã bị nới lỏng. Bầu ngực trắng như tuyết nảy lên một cái, dập dờn như những con sóng màu sữa. Nhũ hoa màu hồng phấn lắc lư nhẹ nhàng, giống hệt như hai nụ hoa anh đào đang nảy nở.

"A A A!!" Gò má trắng nõn của Tô Uyển Uyển ửng đỏ. Cô trợn mắt, vừa thẹn vừa cáu, "Trương Hách, anh đừng nhìn, tôi không cho phép anh nhìn!"

Lời của cô dĩ nhiên không có tác dụng. Ánh mắt của anh dừng lại trên bộ ngực cô, càng lúc càng nóng rực. Anh có thể cảm nhận được nhũ hoa mẫn cảm kia có một độ ấm mơ hồ. Nhũ hoa mềm mại như hai nụ hoa trước ngực, chầm chậm dựng thẳng lển.

Tô Uyển Uyển hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào, "Anh... Anh không được nhìn!"

"Xem ra... cô nói cô chịu liền là thật." Trương Hách nhìn đôi mắt mênh mông như sóng nước của cô, khóe mắt để lộ ý cười, "Tôi chỉ nhìn một cái thôi mà nhũ hoa cũng dựng đứng cho được, muốn tôi nhìn lâu thêm nữa à?"

"Anh nói bậy... Tôi không có... Anh mau thả tôi ra!"

"Nói bậy?" Ngón cái và ngón giữa của anh búng mấy cái vào một bên ngực, đầu nhũ hoa lập tức nảy lên mấy cái, "Nói bậy hay không nói bậy, tự cô hiểu rõ mà."

Anh thu tay lại, ném chiếc áo sơ mi còn chưa cởi nút hết đi, "Sao hả? Sợ tôi cứng rắn tới mức không đứng dậy nổi à?"

Từ trên xuống dưới, từng chiếc nút được cởi bỏ, cơ ngực cường tráng, rắn chắc lẫn cơ bụng, cơ bắp của anh dần dần lộ ra, "Yên tâm." Trương Hách kéo khóa ở chỗ "riêng tư", giải phóng cho dục vọng sớm đã gắng gượng tới mức sưng to lên, "Tuy rằng tôi không có năng lực, nhưng sẽ thật cứng rắn với cô."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1. Giễu cợt, cho rằng Tổng giám đốc không tài nào nghe được
Chương 2. Tuy rằng tôi không có năng lực, nhưng sẽ thật cứng rắn với cô
Chương 3: Tôi bất lực… ?!?
Chương 4. Trong lòng anh chỉ nghĩ tới việc xoay chuyển
Chương 5.
Chương 6. Sau này có nghe lời tôi không?
Chương 7: Cô muốn mấy lần nữa?
Chương 8. Phía dưới còn chưa khỏe sao?
Chương 9. Em dám gạt anh?
Chương 10. ....nơi ấy của anh chưa từng mềm xuống một lần
Chương 11. Trương Hách quả thực cố ý
Chương 12.
Chương 13. Anh là cầm thú sao?
Chương 14: Em có bao giờ chịu được đâu
Chương 15: Anh đừng đè nặng em
Chương 16. Trương Hách, anh chờ đó!
Chương 17. Xuống xe, theo anh lên lầu
Chương 18. ... sao anh không nghĩ tới việc đổi một người con gái khác?
Chương 19. Nói không chừng, em sẽ có cái nhìn khác về con người anh
Chương 20. Miệng em cũng lợi hại thật đấy...
Chương 21. Rõ ràng là em đang thoải mái đòi mạng, sao lại còn khăng khăng cãi?
Chương 22. Muốn em chủ động thì anh cứ nói thẳng
Chương 23. Em không hiểu sao? Anh muốn em chủ động cơ
Chương 24. Dựa vào anh mà cũng muốn theo đuổi em?
Chương 25:
Chương 26. Chẳng lẽ em đã bị kỹ thuật hôn cao siêu của anh chinh phục rồi à?
Chương 27. Muốn đùa với em một chút mà
Chương 28. Đây không phải là cái chân thứ ba của đàn ông sao?
Chương 29. Tố cáo anh? Tố đi, anh sẽ phạt em bằng cách làm không biết mệt, trữ máu ba năm
Chương 30: Mẹ kiếp, em đừng vờ vô tội nữa, em có dám nói trước đó không trêu chọc tôi không?
Chương 31. Được ăn no
Chương 32. Thích ăn thì anh sẽ cho em ăn, thậm chí còn có thể giúp em ăn no!
Chương 33. Em thích kiểu nào?
Chương 34. Cứ ăn từ từ
Chương 35. Anh câm miệng
Chương 36. Đó là vì anh xem phim nhiều đấy!
Chương 37: Đây là loại em thích đi?
Chương 38: Nếu chị thật sự cảm ơn tôi thì đừng nói lung tung trước mặt Trương Hải, tôi cũng không muốn rước thù.
Chương 39. Đến đây, anh cho em ăn đỡ thèm
Chương 40. Kêu như vậy sẽ hấp dẫn ông đây mất!
Chương 41. Không cho anh nói
Chương 42. Ngứa
Chương 43. Học cách hầu hạ người khác đi!
Chương 44. Phóng túng
Chương 45: Sự thật là ai bắt nạt ai?
Chương 46. Phụ nữ vốn bạc tình vô nghĩa!
Chương 47. Cô dần hoài nghi những gì mình từng nhận định về anh
Chương 48. Chuyện của tôi thì liên quan gì tới cô?
Chương 49. Tất cả đều là tôi gạt cô!
Chương 50. Kết thúc

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vùng vẫy trong vòng tay anh
Chương 2. Tuy rằng tôi không có năng lực, nhưng sẽ thật cứng rắn với cô

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2. Tuy rằng tôi không có năng lực, nhưng sẽ thật cứng rắn với cô
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...