Vợ Trẻ Quá Hung Hăng, Ông Lục Không Thể Kiềm Chế Được – Chương 3: Cô xứng làm Lục phu nhân sao?
Vợ Trẻ Quá Hung Hăng, Ông Lục Không Thể Kiềm Chế Được
Cô y tá nhỏ ở bàn làm việc đang bận rộn, nghe tiếng hỏi thì rất thiếu kiên nhẫn, nhưng ngẩng đầu lên nhìn thấy Lục Nham Thâm, biểu cảm của cô lập tức thay đổi.
Người đàn ông này đẹp trai quá!
Cô y tá nhỏ đỏ mặt nói: "Có một người tên là Đường Bảo Bảo đến khám bệnh, anh tìm cô ấy ạ? Anh là gì của cô ấy vậy?"
Lục Nham Thâm hơi nhíu mày.
Cô y tá nhỏ còn tưởng vì mình hỏi quá nhiều, vội vàng giải thích: "Anh đừng hiểu lầm, không phải tôi cố ý tò mò đời tư của hai người đâu, là ban nãy cô Đường bảo cô ấy không có họ hàng bạn bè ở đây. Cô ấy nói cô ấy chỉ có một người vị hôn phu, nhưng anh ta đi ngoại tình với người có chồng, bị chồng người ta bắt quả tang tại giường đánh chết tươi rồi, thế nên chữ ký trước khi phẫu thuật đều do tự cô ấy ký..."
Mặt Lục Nham Thâm đen kịt: "..."
Anh đi ngoại tình với người có chồng bị chồng người ta đánh chết tươi rồi?!
Lục Nham Thâm nghẹn một bụng tức, quay ngoắt người bỏ đi, mặc kệ Đường Bảo Bảo.
Đường Bảo Bảo làm phẫu thuật và truyền dịch xong, bất chấp sự can ngăn của bác sĩ, trực tiếp rời khỏi bệnh viện.
Đúng là cô bị thương không nhẹ, nhưng hồi ở trên núi cô từng bị thương nặng hơn thế này nhiều mà cô cũng chưa từng bận tâm.
Cô không phải là bông hoa sống trong lồng kính, không ỏng ẹo điệu đà đến vậy.
Đường Bảo Bảo vừa về đến nhà đã nhìn thấy Lục Nham Thâm đang gọi điện thoại.
Thấy cô về, anh nhíu mày, sắc mặt khó coi.
Anh dùng giọng điệu vô cùng dịu dàng nói với người trong điện thoại: "Đừng suy nghĩ nhiều, nghe lời bác sĩ nghỉ ngơi cho tốt, lát nữa anh sẽ gọi lại cho em."
Không cần hỏi cũng biết, chắc chắn là đang gọi cho Ôn Khả Nhu.
Vừa cúp điện thoại, anh lập tức trở mặt, giọng điệu lạnh lùng như biến thành một người khác: "Tại sao hôm nay cô lại đánh Khả Nhu?!"
Đường Bảo Bảo cũng bực mình, cô còn chưa kịp cảnh cáo anh sau này quản cho tốt người phụ nữ của mình đừng có chọc ngoáy cô, anh ta lại ra đòn phủ đầu trước! "Tại sao á, anh nói xem tại sao? Đương nhiên là vì cô ta đáng đánh đòn!"
"Cô... Cô ấy là diễn viên, kiếm cơm bằng khuôn mặt, cô đánh mặt cô ấy thành ra như thế, làm sao cô ấy ra ngoài đóng phim được nữa?" "Cô ta có đóng phim được hay không thì liên quan gì tới tôi? Biết rõ mình kiếm cơm bằng khuôn mặt mà không giữ gìn cho cẩn thận, cố tình chạy đến trước mặt tôi tìm đánh, đáng đời!"
Lục Nham Thâm mím chặt môi mỏng, rõ ràng đã nổi giận: "Tôi cứ tưởng cô chỉ là xuất thân bình thường một chút, không ngờ cô chẳng có chút giáo dục nào! Loại người như cô mà xứng làm Lục phu nhân sao?!"
"Ha!" Đường Bảo Bảo tức đến bật cười. "Ông chú này, anh có nhầm lẫn gì không thế? Anh tưởng tôi thèm làm Lục phu nhân của anh lắm chắc! Nếu bây giờ mà hủy hôn được với anh, tôi vui đến bay lên trời ấy chứ! Không tin anh thử xem? Nào nào nào, hủy hôn đi!"
Lục Nham Thâm: "... Cô tưởng nếu không phải nể mặt ông nội tôi, tôi sẽ đính hôn với cô à?"
Đường Bảo Bảo bĩu môi: "Anh tưởng nếu không phải nể mặt ông nội tôi, tôi sẽ đính hôn với anh chắc?"
Trong phòng bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Cả hai người đều bị ép cưới, chẳng ai coi trọng ai.
"Đánh người ở nơi công cộng, cô còn có lý à?!" Lục Nham Thâm cáu gắt.
Đường Bảo Bảo không hề tỏ ra yếu thế: "Ở nơi công cộng mà mở miệng ra là nói lời bẩn thỉu, cô ta thì có lý chắc? Nếu chửi người không có lỗi, vậy bây giờ tôi có thể trực tiếp 'hỏi thăm' tổ tông nhà anh được không?"
"Cô... Cô đúng là không thể nói lý lẽ được! Sống đến từng tuổi này, tôi chưa từng thấy người phụ nữ nào thiếu hiểu biết như cô!"
"Sống đến từng tuổi này, tôi cũng chưa từng thấy người đàn ông nào vô liêm sỉ như anh, lớn tuổi thế này rồi còn đòi lấy cô gái trẻ, đồ không biết xấu hổ! Với lại, không phải anh thích Ôn Khả Nhu sao? Vậy thì anh đi thuyết phục ông nội Lục chủ động hủy hôn với tôi để cưới cô ta đi! Đến cô gái mình thích cũng không lấy được, đồ vô dụng!"
Đồ không biết xấu hổ? Đồ vô dụng? Nói anh - Lục Nham Thâm sao?
"Đường Bảo Bảo!" Lục Nham Thâm gầm lên thịnh nộ.
Đường Bảo Bảo bất giác rùng mình một cái, cái tên đàn ông thối này lúc nổi giận trông cũng đáng sợ thật. "Kêu to thế làm gì, tôi đâu có điếc."
Lục Nham Thâm tức đến mức thở dốc, anh đen mặt nhìn chằm chằm Đường Bảo Bảo một lúc lâu mới lên tiếng: "Sau này cô liệu hồn ngoan ngoãn một chút, đừng có đi chọc vào Khả Nhu!"
Nói xong, anh sải đôi chân dài đi lên phòng sách trên lầu, đóng sầm cửa đánh "Rầm" một tiếng.
Đường Bảo Bảo nghẹn cục tức, hét lên trên lầu: "Rốt cuộc là ai chọc ai hả? Tốt nhất anh nói cho rõ ràng với Khả Nhu của anh đi, sau này cô ta còn dám tới làm phiền tôi, tôi vẫn đánh cô ta!"
Đường Bảo Bảo hậm hực nói xong, bĩu môi đi vào phòng ngủ cho khách, cửa cũng bị cô đóng sầm lại, tiếng vang còn lớn hơn cả của anh.













